Chở thuê nhớt giả và lằn ranh pháp lý

(PLO)- Pháp luật phải luôn nghiêm minh là điều không bàn cãi nhưng cũng không vì thế mà dẫn đến những cáo buộc bất hợp lý; trên hết, nguyên tắc suy đoán vô tội cần phải được áp dụng đầy nhân văn và tiến bộ.

0:00 / 0:00
0:00
  • Nam miền Bắc
  • Nữ miền Bắc
  • Nữ miền Nam
  • Nam miền Nam

Trong pháp luật hình sự, “biết” thuộc về nhận thức, ý thức chủ quan của người thực hiện hành vi phạm tội và là cơ sở để xác định một trong bốn yếu tố của cấu thành tội phạm. Lúc này, việc xác định giữa có tội và không có tội dựa trên sự chứng minh “biết hay không biết” không phải là điều dễ dàng.

Nhiều vụ án đã được điều tra, truy tố và xét xử mà trong đó không ít trường hợp được cơ quan tiến hành tố tụng nhận định người thực hiện hành vi “không thể biết” nên không phải chịu trách nhiệm hình sự, mặc dù ban đầu thì chính những người này là đầu mối, bắt quả tang để tiến hành các bước điều tra, xác minh và truy tố. Có thể kể ra như vụ án mua bán trái phép chất ma túy được TAND TP.HCM đưa ra xét xử ngày 7-12-2023, người làm công việc giao hàng (shipper) được xác định “không mở ra xem, không biết gói hàng là ma túy nên không có tội”.

Tuy nhiên, cũng không ít trường hợp người thực hiện hành vi không được may mắn như vậy và phần lớn tiếp tục kháng cáo kêu oan với cơ sở để kết luận “biết hay không biết” vẫn còn nhiều khúc mắc và quan điểm trái chiều.

Mới đây nhất, ngày 18-7, Tòa án Quân sự Quân khu 7 đưa ra xét xử phúc thẩm vụ án sản xuất nhớt giả thì việc xác định người chở thuê hai chuyến xe có biết đó là nhớt giả hay không là cuộc tranh luận gay cấn giữa đại diện VKS và luật sư bào chữa.

Sau một ngày xét xử và nghị án kéo dài, HĐXX cấp phúc thẩm đã quyết định hủy một phần bản án sơ thẩm liên quan đến nội dung này để điều tra và xét xử lại (trước đó, tòa án cấp sơ thẩm tuyên người chở thuê phạm tội với vai trò đồng phạm, mức án phải chịu là năm năm tù và cơ sở xác định dựa trên “những lời khai ban đầu” của người này nhận thức về số hàng chở thuê là nhớt giả).

Ở một số tội danh quy định trong BLHS (năm 2015), thuật ngữ “biết rõ” (tội chứa chấp, tiêu thụ tài sản do người khác phạm tội mà có - Điều 323), “biết hoặc có cơ sở để biết” (tội rửa tiền - Điều 324) được đề cập làm cơ sở để xác định tội phạm.

Theo tinh thần của Nghị quyết 03/2019/NQ-HĐTP của Hội đồng Thẩm phán TAND Tối cao hướng dẫn thì khi “chồng là nhân viên của cơ quan nhà nước có mức lương là 8 triệu đồng mỗi tháng và không có nguồn thu nhập khác nhưng vợ vẫn nhận của chồng số tiền 10 tỉ đồng để góp vốn vào doanh nghiệp mà không hỏi rõ về nguồn tiền” là trường hợp được xác định rằng: Bằng nhận thức thông thường, người vợ “phải biết” được nguồn tiền này do phạm tội mà có. Lúc này, người vợ sẽ phải đối diện với việc bị truy cứu trách nhiệm hình sự về tội rửa tiền và thêm nguy cơ bị truy cứu với tội phạm liên quan số tiền bất hợp pháp này.

Người vợ ở chung nhà có nghĩa vụ buộc phải nghi ngờ về tính hợp pháp của khoản thu nhập bất thường của chồng. Còn người chở thuê, mưu sinh của anh ta là chở hàng nhận tiền công; được khách thuê thì sẵn sàng nổ máy chở đến địa chỉ do khách yêu cầu; nếu có thắc mắc gì, nhẹ thì bị khách mắng vốn, nặng thì mất một cơ hội kiếm tiền.

Từ hai câu chuyện này, có thể thấy tuy rằng giữa “biết hoặc có cơ sở để biết” và “không biết” đôi khi là một sự mơ hồ trong việc xác định có hay không hành vi phạm tội bởi sự định tính của yếu tố này nhưng hậu quả pháp lý lại dẫn đến hai số phận rất khác biệt mà ở đó là một bên được tự do và một bên là chuỗi ngày phải chấp hành mức hình phạt có thể lên đến nhiều năm tù.

Một người vận chuyển thuê, một nhân viên giao hàng nhanh với mức thù lao ít ỏi hoặc một người quen biết được nhờ xách hộ hành lý, hoặc người thân thích được nhờ đứng tên giùm tài sản vô tình bị đặt giữa lằn ranh pháp lý hết sức mong manh.

Trong đời sống và sinh hoạt hằng ngày, “biết” thuộc về ý thức chủ quan của mỗi người. Ở đó, chúng ta có thể tự cho mình cái quyền quyết định theo hướng “không nghe, không biết, không thấy” để có thể từ chối hay không thừa nhận một cách giản đơn và nhẹ nhàng. Nhưng khi sự vụ xảy ra và bị xem xét trong khuôn khổ pháp luật hình sự thì câu chuyện “biết hay không biết” không còn là cái quyền, nó trở thành trách nhiệm và nghĩa vụ. Khi đó, hành vi của mỗi cá nhân được đặt trong bối cảnh cụ thể mà không phải ai cũng đủ khả năng để ứng phó phù hợp.

Thiết nghĩ pháp luật cần được quy định cụ thể hơn ở yếu tố “biết” và “không biết” này thay vì chúng được đưa ra ở dạng định tính; trường hợp chưa đảm bảo sự chặt chẽ và rõ ràng thì phải buộc xem xét theo hướng có lợi cho người dân dựa trên nguyên tắc suy đoán vô tội.

Pháp luật luôn nghiêm minh là điều không bàn cãi, nhưng cũng không vì thế mà dẫn đến những cáo buộc bất hợp lý. Trên hết, nguyên tắc suy đoán vô tội cần phải được áp dụng đầy nhân văn và tiến bộ.

Đừng bỏ lỡ

36 năm Pháp Luật TP.HCM: Những ngày đầu giữ lửa

36 năm Pháp Luật TP.HCM: Những ngày đầu giữ lửa

(PLO)- Theo TS.LS Phan Trung Hoài, TS.LS Phan Đăng Thanh, nhà báo Lê Thọ Bình, luật sư Nguyễn Minh Tâm và những người góp sức xây dựng báo Pháp Luật TP.HCM qua nhiều thời kỳ thì các bài viết chính luận, ký sự pháp đình, phân tích pháp lý của báo đã để lại nhiều dấu ấn trong lòng bạn đọc.

Tự hào 50 năm Thành phố mang tên Bác - Kỳ 3: TP.HCM kiến tạo hệ sinh thái chăm lo toàn diện cho người dân

Tự hào 50 năm Thành phố mang tên Bác - Kỳ 3: TP.HCM kiến tạo hệ sinh thái chăm lo toàn diện cho người dân

(PLO)- Sau 50 năm mang tên Bác, TP.HCM không chỉ ghi dấu bằng tốc độ đô thị hóa và tăng trưởng kinh tế, mà còn từng bước hoàn thiện hệ thống chăm lo người dân. Từ giáo dục, y tế đến an sinh xã hội, thành phố đang mở rộng các chính sách và mô hình phục vụ, hướng tới nâng cao chất lượng sống và mức độ thụ hưởng của nhân dân.

Đọc thêm

Lý, tình vụ nhạc sĩ Minh Khang và anh tài xế

Lý, tình vụ nhạc sĩ Minh Khang và anh tài xế

(PLO)- Rất nhiều người tin rằng sẽ chẳng có vụ kiện nào xảy ra nhưng nếu có một cái chủ động bắt tay từ người sai trước - rồi đôi bên xin lỗi, bỏ qua cho nhau thì đó sẽ là một cái kết đẹp.

Đừng để dính án tù vô duyên, lãng nhách!

Đừng để dính án tù vô duyên, lãng nhách!

(PLO)- Vụ việc ông Nguyễn Viết Linh bị khởi tố vì hành vi “khóa xe” người khác là lời nhắc nhở nghiêm khắc về văn hóa ứng xử và sự thượng tôn pháp luật trong xã hội hiện đại.

Thuốc nào đặc trị nạn thực phẩm bẩn?

Thuốc nào đặc trị nạn thực phẩm bẩn?

(PLO)- Dù hệ thống pháp luật đã khá đầy đủ và nghiêm khắc nhưng nạn thực phẩm bẩn vẫn tồn tại, và đã đến lúc cần có toa thuốc đặc trị để bảo vệ sức khỏe người dân.

100 bị cáo và tận cùng của sự vô cảm!

100 bị cáo và tận cùng của sự vô cảm!

(PLO)- Khi niềm tin bị đánh cắp và khi con người không biết phải tin vào thực phẩm nào thì những người gây ra tội ác ấy xứng đáng phải bị trừng trị thích đáng.

Để người dân mạnh dạn sinh con

Để người dân mạnh dạn sinh con

(PLO)- Biện pháp hỗ trợ tài chính và ưu tiên mua nhà ở xã hội thực sự “chạm” đến nhu cầu của người dân nhưng thực thi nó ra sao để thực sự tạo động lực sinh đẻ là vấn đề đáng quan tâm.

Bảo vệ quan tòa!

Bảo vệ quan tòa!

(PLO)- Cơ chế bảo vệ thẩm phán không chỉ là biện pháp bảo đảm an toàn nghề nghiệp, mà còn là cơ chế bảo vệ tính độc lập tư pháp, một nền tảng không thể thiếu để bảo đảm công lý và niềm tin của nhân dân đối với tòa án.

Kỹ thuật IVF và bước tiến lớn về pháp lý

Kỹ thuật IVF và bước tiến lớn về pháp lý

(PLO)- Với chính sách mở rộng quyền sinh sản hợp pháp cho phụ nữ độc thân kết hợp quy định sinh đủ hai con trong độ tuổi lý tưởng sẽ được thưởng tiền đã cho thấy Nhà nước ta rất chú trọng đến vấn đề khuyến khích sinh sản.