Giữ cổ tích giữa nhịp sống hiện đại cũng còn nhiều khó khăn. Thường mỗi tập phim sẽ mất thời gian gấp rưỡi so với phim có nội dung hiện đại, nên chi phí vận hành, cát-sê diễn viên cũng tăng theo, trong khi kinh phí có hạn. Việc tìm được bối cảnh ưng ý, đáp ứng tính chất của phim cũng là thử thách cho các đạo diễn, nhà sản xuất (NSX). Ngoài ra, ê-kíp cũng phải mất chi phí để phục dựng, đầu tư nhằm đảm bảo ra được chất xưa cần có.
Để tránh lặp lại những câu chuyện cổ tích từng được khai thác nhiều lần trong những năm qua, NSX có xu hướng tạo thành series dài tập, xâu chuỗi nhiều câu chuyện gắn với một nhân vật. Chẳng hạn, Cậu bé nước Nam dựa trên hình tượng trạng nguyên Nguyễn Hiền và những câu chuyện về nạn tham quan, lộng quyền... Tuy nhiên, lượng tác giả mặn mà với mảng nội dung này chỉ đếm trên đầu ngón tay, nên kịch bản vẫn chưa thực sự đa dạng, nhiều màu sắc để các NSX, ê-kíp có cơ hội được chọn lựa nhiều hơn.
Trích đoạn Vụ án nàng Thị Lựu (phim cổ tích Trần Trung kỳ án)
Được lòng khán giả, có những tín hiệu khả quan hơn trên thị trường, nhưng các phim cổ tích vẫn còn lỗi, hạn chế nhất định. Trang phục trong một số phim có màu sắc quá sặc sỡ như: đỏ tươi, xanh neon, vàng chanh... Trong một lần trao đổi, nhà thiết kế Sĩ Hoàng cho biết đây là lỗi mà nhiều NSX dễ mắc phải khi làm các phim xưa. Tuy nhiên, anh cũng cho rằng để tái hiện trang phục thời xưa, phải mất chi phí lớn, các ê-kíp có thể không kham nổi. Bối cảnh phim đôi khi còn lọt vào những chi tiết bất hợp lý của đời sống hiện đại như: gạch men bóng loáng, chậu trồng cây bằng xi măng... Từ ngữ xưng hô trong phim còn lộn xộn, không đồng nhất. Chẳng hạn, trong một tập phim Trần Trung kỳ án, cách xưng hô với một cô gái lúc chị, lúc đại tẩu, cô nương...
Sự cố gắng duy trì mảng nội dung cổ tích giữa bối cảnh khan hiếm sản phẩm giải trí dành cho thiếu nhi là điều đáng trân trọng. Tuy nhiên, việc khắc phục những hạn chế là cần thiết, để tạo ra sản phẩm hoàn chỉnh hơn.
Trung Sơn