Ông bố phân tích tiếp, lau một cái bàn, trước hết khăn lau phải sạch. Sau nữa, tùy theo… mục đích yêu cầu của “đối tượng” cần lau mà dùng loại khăn gì. Nếu lau bụi thì dùng khăn ẩm để lau nếu bụi quá dày, sau đó dùng khăn khô mềm lau lại. Có người kỹ đến mức lau xong, miết tay lên bàn (kính) kiểm tra còn vết loang lổ hay không (phải nhìn nghiêng mới thấy), hoặc đặt cả bàn tay lên mặt bàn (gỗ) và miết mặt bàn, sạch hay chưa sạch sẽ biết liền.
Lau bàn ăn là một… phạm trù khác nữa với mặt bàn gỗ, kính, kim loại. Cách chung nhất vẫn là khăn ẩm. Trước khi lau khăn ẩm sạch nên dùng giấy vệ sinh hay một cái khăn khác dồn tất cả những thứ có trên bàn lại cho vào sọt rác, tối kỵ việc lau ào hất hết các thứ xuống nền. Cách cầm khăn cũng phải tập, cái khăn phải xếp lại gọn và to hơn bàn tay để khi lau tới đâu sạch tới đó, lý do xếp gọn là khăn không bị lòe xòe ra, không những không sạch mà có thể bị vung vãi các thứ trên bàn.
Ông bố trên kết luận, việc lau bàn có thể tập được thành thói quen, dù người hời hợt, cẩu thả đến đâu. Từ việc biết lau một cái bàn cho thật sạch, sẽ tập cho con nhiều thứ như: cẩn thận, kỹ lưỡng, biết quan sát, làm đâu gọn đó, biết tính toán sao cho vừa tiết kiệm thời gian, công sức (không phải quét dọn những thứ vương vãi dưới nền)…
 |
| Ảnh mang tính minh họa - JCOMP |
Ông bố này có suy nghĩ thật ngộ! Nhưng, chịu khó phân tích sẽ thấy anh đúng. Không dễ dàng gì tập cho một đứa trẻ 12 tuổi biết lau bàn đúng ý người lớn có kinh nghiệm. Lau bàn, chuyện nhỏ mà không nhỏ. Từ thói quen tốt này sẽ thêm được nhiều thói quen tốt khác như: giữ gìn vệ sinh môi trường xung quanh sạch sẽ, biết chăm sóc bản thân, biết tổ chức công việc sao cho gọn gàng, khoa học… Phát sinh thêm những việc lớn hơn căn bản của văn hóa, ứng xử cộng đồng. Tất nhiên đó là hy vọng của ông bố, muốn con mình lớn lên biết tự lập, lo cho bản thân và quan trọng là có văn hóa làm người.
Hãy bắt đầu từ việc lau bàn là việc mà bất kỳ một đứa trẻ con nào cũng làm được, nhưng lau thế nào, duy trì thói quen ra sao mới là vấn đề đặt ra cho các ông bố, bà mẹ.
Kim Duy