PNO - Mới học mẫu giáo, cháu tôi đã bắt nạt, cô lập bạn đến mức cô bé kia sợ hãi, không dám đi học và phải xin chuyển lớp.
| Chia sẻ bài viết: |
Thư 04-05-2023 02:26:23
Những thứ đầu gấu này khi ngồi trước mặt công an thì nhũn như bún, khóc lóc rất đáng thương. Trường học thì chỉ có thể hạ hạnh kiểm, cùng lắm là đình chỉ học là lập tức bao nhiêu người nhảy dựng lên chửi là phi giáo dục, là vô nhân đạo. Cha mẹ, ông bà cứ đợi khi nào chúng xúm lại đánh chết bạn thì vô tù thăm nuôi chúng rồi hãy hối hận.
Huỳnh My 28-04-2023 10:31:32
Vậy mà thiên hạ cứ nhảy dựng lên đổ lỗi cho thầy cô. Mấy đứa kiểu này mà thầy cô đụng đến nó là chết với ông bà nó
Cao 25-04-2023 16:26:08
Ông bà xưa dạy cấm co sai . Thương cho roi cho vọt ghét cho ngọt cho bùi . Tội ác từ sự nuông chiều thái quá . Cái sảy nảy cái ung . Cuộc sống nhiều khi thương yêu con cháu bất chấp đạo lý làm người thì sẽ tạo cho xã hội một chuỗi tội ác .
Phạm Hùng 25-04-2023 08:30:40
Những đứa trẻ này, khi lớn lên, đích đến sẽ là nhà tù.
Tôi không muốn ai khen tôi quá tuyệt vì đã chấp nhận hy sinh cho công cuộc làm mẹ tuổi 40. Đó là một dạng… mất mát được hợp thức hóa.
Có một giai đoạn trong đời người phụ nữ, người ta gọi là “trẻ đã qua, già chưa tới”. Một khoảng lưng chừng kiểu tạm ổn, nhưng chưa đủ để vô tư.
Xã hội vẫn âm thầm mặc định về vẻ đẹp của sự hy sinh. Phụ nữ sau sinh không chỉ sợ mình xấu xí, mà họ còn sợ... mình quá xinh đẹp.
Thời bây giờ, liệu “đồng cam cộng khổ” có còn là khẩu hiệu dễ được các ông bố bà mẹ ủng hộ nữa không?
Em rất tốt, độc lập, hoàn hảo... nhưng ở bên em, anh không có cảm giác mình là một người đàn ông…
Nếu bạn không yêu để kết hôn, thì việc duy trì mối quan hệ đó có ý nghĩa gì...
Có lẽ điều quan trọng không nằm ở việc ta bao nhiêu tuổi, mà là ta vẫn còn háo hức với những điều mới mẻ, vẫn dám học và dám bắt đầu.
Sự sòng phẳng của các chị em suy cho cùng cũng là một cách tự bảo vệ khỏi những rủi ro...
Mới đây, mạng xã hội dậy sóng trước bài đăng của một chủ tài khoản khi chia sẻ lại những bình luận khiếm nhã từ một bộ phận đàn ông...
Thương con không có một mái nhà, chị vét sạch tiền tiết kiệm, lại vay mượn thêm mua nhà cho con để rồi bản thân phải sống chật vật.
Đám me keo dân dã ấy gắn liền với những mùa hè tuổi thơ của chúng tôi, bên cạnh bụi xương rồng, nhành trứng cá...
Họ ngồi dưới mái hiên nhắc chuyện xưa. Nhìn các bà dì ngồi bên nhau, ít ai biết phía sau những tiếng cười bình dị ấy là cả một đời dâu bể.
Cầm trên tay tờ quyết định ly hôn, ngồi nhìn lại 20 năm hôn nhân, tôi thấy được nhiều hơn mất.
Không phải mọi rung động đều đáng để đi tiếp hoặc cần một cái kết.
Từ vòng tay cha, con cái bước ra đời luôn vững vàng, mặc bao chông gai
Thời gian đầu cà phê có thể làm vui lòng ông và có thể cả bà, nhưng nó chỉ "ồn ào" ban đầu, chứ không phải kết quả của thực lực.
Tôi ám ảnh và xót xa khi nghĩ đến cảnh con mình phải đứng trước tòa. Nên đó cũng là một lý do tôi lần lữa mãi việc ly hôn
Suy cho cùng, điều làm nên ý nghĩa của cuộc đời không phải chúng ta giữ lại được bao nhiêu mà là đã cảm nhận được gì trong những năm tháng ấy.