PNCN - Con gái tôi khá xinh, đang học lớp 12. Tôi muốn cháu chọn thi đại học ở những trường gần nhà bởi có rất nhiều thuận lợi: đỡ tốn xăng, đỡ tiền thuê nhà trọ, được mẹ chăm sóc, cháu không phải tự giặt giũ, nấu ăn, có nhiều thời gian cho việc học…
PNCN - Là giáo viên, mẹ an phận với mọi thứ trong cuộc sống. Điều tuyệt vời nhất của mẹ là hai con gái.
PN - 15 tuổi, một buổi đi học về tôi thấy mẹ ngồi trên giường, chị Hai quỳ gối dưới nền nhà. Bên cạnh mẹ là chiếc búa đóng đinh, cây dao Thái cán vàng và… một chiếc quần lót. Không màng sự có mặt của tôi, mẹ bảo chị: “Con chọn đi! Yêu thằng đó, thì lấy búa, dao giết mẹ chết. Bằng không giết mẹ, mà vẫn yêu thằng đó thì lấy cái quần lót này trùm lên đầu, đi ra đường suốt đời mới đáng tội của đứa con lì lợm!”. Tôi thấy chị Hai run như người bị cảm lạnh, sau đó chị sụp lạy mẹ như tế sao rồi… ngất xỉu.
PN - Từ ngày có các con, ba chưa bao giờ đi đâu lâu hơn ba ngày. Mỗi lần về nội, ba ngủ lại có một đêm, vậy mà tối không có ba, các con liên tục hỏi chừng nào ba về, khiến mẹ phải mấy bận bấm điện thoại cho con nói chuyện. Chuyến công tác này năm ngày, ba đi vào lúc rạng sáng, khi các con chưa kịp dậy.
PN - Một trong những mối bận tâm lớn của các bậc cha mẹ là tìm kiếm trường học “tốt nhất” cho con khi trẻ đến tuổi đi học, rồi lại đau đầu tìm trường chuyển cấp, đặc biệt lúc cháu chuẩn bị bước vào đại học. Nhưng mối lo lắng hàng ngày và lớn hơn của các bậc cha mẹ vẫn là việc thúc đẩy con học tốt. Họ thường than phiền rằng: “nó chẳng chịu học hành gì cả, ngày nào cũng phải thúc nó học bài, tôi phát điên lên vì nó, nó cứ mải chơi game và xem truyền hình thôi...”.
Nguyên nhân phổ biến của các cuộc cãi vã là không treo khăn ướt, quên vứt rác, đặt giấy vệ sinh không đúng chỗ.
PNO - Tôi trở về mảnh vườn cũ xác xơ giữa mùa gió thổi. Lá rụng miên man trên mỗi bước chân đi. Ngày bé, tôi vẫn thường lui cui cầm chiếc chổi rễ tre vun vun quét quét lá. Vườn rộng với đủ loại cây, lá rụng nhiều man mác.
PNO - Tháng 5 sắp về, đã bắt đầu thấy những đốm đỏ của hoa phượng hé nở. Loài hoa báo hiệu mùa hè về, cũng là mùa thi sắp đến với tuổi học trò, đặc biệt là những học sinh cuối cấp lại chuẩn bị vào một mùa thi tốt nghiệp, đại học đầy cam go.
PNO - Người ta nói còn mẹ là một diễm phúc, là còn cả mùa xuân... Mẹ tôi đã ngoài chín mươi, đến nay đầu óc vẫn còn minh mẫn để biểu lộ những suy nghĩ, phán đoán làm con cháu vô cùng ngưỡng mộ.
PN - Oanh - cô em bạn dì thường gọi mẹ tôi bằng “má Hai”. Oanh hỏi “má Hai”, có nên ly hôn không. Oanh bảo “má Hai” là người biết chuyện đầu tiên, vì nếu cho dì tôi biết thì Oanh sẽ bị dì mắng chửi thậm tệ mà chẳng chia sẻ được gì. Tôi hiểu vì sao Oanh lại gần gũi mẹ tôi hơn mẹ ruột.
PN - Giận chồng về trễ, không dạy con học, một cô vợ người Trung Quốc đã lôi con trai tám tuổi vào phòng ngủ, khóa cửa lại rồi dùng dao chặt đứt ba ngón tay con.
PN - Hồi nhỏ ở quê, nhà tôi không có hoa kiểng mà thường chỉ có hoa của các loài rau quả. Đó là hoa trắng của giàn bầu rợp bóng xuống ao cá mè quanh năm sủi tăm. Đó là hoa vàng ươm của những dây mướp leo kín chuồng vịt lúc nào cũng rộn ràng tiếng cạp cạp. Đó là hoa tim tím dịu dàng của mấy luống cà tím trồng dọc bờ ao được quây kín bằng những cái bội tre cũ để tránh bị vịt rỉa lá. Đó là hoa rau muống màu tím phớt nở dưới ao... Những loài hoa gần gũi, mộc mạc, thân thương.
PN - Bố có một cửa hiệu sửa đồng hồ. Nói là cửa hiệu nhưng thực ra chỉ là túp lều nhỏ để che mưa che nắng, phía trước treo chiếc mẹt rách có đề dòng chữ bằng phấn trắng “Nhận sửa đồng hồ”. Người trong tiệm lúc nào cũng đông, nhưng khách đến sửa thì ít mà toàn là lũ trẻ con lít nhít xúm lại ngó nghiêng những chiếc kim đồng hồ chạy đều nhau tăm tắp. Tôi thích trò áp tai nghe từng tiếng kêu hòa với tiếng nhịp tim mình trong lồng ngực.
PNO - Ở vào tuổi 85, người mẹ già vẫn còng lưng mót lúa, đêm chuốt giang đan nón... kiếm tiền nuôi thân già và đứa con đã lớn mà mãi không thể khôn. Đời mẹ là những chuỗi ngày nhọc nhằn, vất vả.
PNO - Trong cuộc đời mỗi con người dường như ai cũng có những ký ức buồn. Ký ức buồn ấy sẽ theo ta dai dẳng, bám vào ta như một vết sẹo không thể bôi xóa được.
Tôi đọc được bản điều tra của một công ty bảo hiểm, những cặp vợ chồng có thói quen hôn nhau vào buổi sáng được dự đoán sẽ sống lâu hơn những người không làm thế. Họ cũng ít gặp tai nạn xe hơi và mất ít thời gian vì ốm đau hơn.
PN - Đã 13 năm, nhưng tôi không thể nào quên “phiên tòa” của khoảng 40 người lớn dành cho mình, đứa trẻ 12 tuổi.
PN - Mỗi ngày có nửa ký bột, ít đậu xanh, giá hẹ, vài mớ rau thơm, hành tỏi ớt và một buồng chuối chín nhưng hơn 20 năm qua, người mẹ ấy đã cõng trên vai cả gánh gia đình ba đứa con tâm thần.
PN - Khi thưa cùng cha mẹ chuyện muốn kết hôn, vợ chồng tôi gặp phải sự phản đối gay gắt từ gia đình đôi bên. Tất cả cũng chỉ bởi chúng tôi vướng vào tuổi “tứ hành xung”.
PN - Ngày 19/4 tại đường số 9, khu dân cư Him Lam, P.Tân Hưng, Q.7 (TP.HCM), Khu Giáo dục - Hướng nghiệp “Thành phố Vietopia” chính thức được khai trương, mở ra cho khoảng hai triệu trẻ em TP.HCM và ở các tỉnh thành khác cơ hội được trải nghiệm dịch vụ giải trí hiện đại bổ ích. Được xây dựng trên khuôn viên 30.807m2 với vốn đầu tư lên đến 600 tỷ đồng, Vietopia được xem là mô hình hướng nghiệp trong nhà lớn nhất châu Á, phục vụ cho 3.500 trẻ em (độ tuổi từ 4 - 14) mỗi ngày. Nhân sự kiện này, phóng viên đã có cuộc phỏng vấn bà Nguyễn Quế Anh - Tổng giám đốc Công ty Him Lam Vikid (đơn vị đầu tư Vietopia)
PN - Thái tử Đoàn Dự nước Đại Lý trong tiểu thuyết võ hiệp Thiên long bát bộ của Kim Dung là người uống rượu không bao giờ say; nhờ có võ công nhất dương chỉ nên rượu chảy theo đường kinh mạch ra đầu ngón tay rồi ra ngoài hết. Đọc sách, thấy phục tài của Kim Dung quá: anh hùng cái thế cũng xiêu đổ vì ba chén rượu, muốn uống mà không say, chỉ có cách đổ rượu ra ngoài!
PNO - Gần nửa đêm, chuông điện thoại reo. Không cần nhìn chị cũng biết người gọi là anh. Chị bấm nút nghe, đầu bên kia là tiếng anh lè nhè hát: “Alô, a lô, em có nghe thấy anh nói gì không? Em có nghe thấy gió nói gì không?...” Như thường lệ, anh tuôn ra một tràng hôm nay anh đi uống với ai, đã bàn chuyện gì... Chị nhẫn nại nghe với những tiếng “vâng” đều đều và cuối cùng bao giờ cũng kết thúc bằng một tiếng thở dài của chị.
PNO - Sáng nay con thức dậy, bước ra phòng khách, con bất ngờ thấy một bình bông cẩm chướng thắm hồng và không gian chìm trong những giai điệu thánh thót của những chiếc loa nơi góc phòng. Trái tim con chợt bừng lên một niềm vui: Mẹ đã trở về!
PNCN - Người ta được khen có vợ đẹp thì vui, còn mình, mỗi lần nghe ai khen vợ xinh đẹp, giỏi giang, tôi lại tủi. Người phụ nữ ấy đã hơn nửa đời người vá víu đời tôi” - đó là lời gan ruột của anh Võ Văn Sự, người đàn ông ngoài 50 tuổi với gương mặt dày dạn và thân hình gầy guộc, mong manh.
PNCN - Mỗi lần nhận tô cháo từ tay con, mẹ không kìm nổi nước mắt và sự ân hận. Con gái của mẹ! Mẹ thật khó khăn khi nói những lời này. Mẹ chỉ biết xin con đừng chấp nhặt. Mẹ mong nhận được sự tha thứ của con. Mặc dù con chưa bao giờ nói lời oán trách mẹ, nhưng mẹ biết con đã khổ tâm rất nhiều.