PNO - Sau giờ tan sở, chị không muốn về nhà bởi lúc trưa hai vợ chồng có chút cãi vã. Chị quay ngược xe đi về phía nhà mẹ, ít ra, ở đó chị có thể trút bỏ gánh nặng trong lòng mỗi lần có chuyện ấm ức. Mẹ luôn là người thương và hiểu chị nhất. Vừa nhìn thấy chị, mẹ đã cười nói: “Sao không về nấu cơm mà còn đến đây làm gì”. Chị biết mẹ đùa nên phụng phịu: “Bực quá, hôm nay con ở lại đây”. Biết vợ chồng chị lại gây gổ nên mẹ không nói gì, lặng lẽ vào bếp làm thức ăn. Chị đi theo mẹ, tiếp tục kể lể về việc lúc trưa…
PNO - Bài biểu diễn kết lại bằng một động tác “te” đẹp mắt của chị: ngả hẳn người ra sau đầy dẻo dai và gợi cảm. Tiếng vỗ tay vang khắp phòng. Anh khẽ đỡ chị đứng thẳng lên, vợ chồng nhìn vào mắt nhau, cười rạng rỡ…
PNO - Hồi nhỏ tới tháng cúng cô hồn là tôi cùng đám bạn gái theo mấy thằng bạn trong xóm đi “giựt cô hồn”, tức giựt những gì người ta cúng như mấy khúc mía, bánh kẹo rẻ tiền, bạc lẻ. Thực ra không phải chúng tôi đói khát gì, chỉ tật ham vui. Ở nhà bánh kẹo thừa mứa trong tủ lạnh, nhưng giựt cô hồn… là giựt cô hồn. Giựt xong nhiều lúc mang bỏ bởi mía thì cứng ngắt, bánh kẹo thì ngọt gắt, mềm èo.
PN - Ra vào con hẻm nhỏ trên đường Phạm Thế Hiển, P.7, Q.8, TP.HCM mấy lượt, hỏi nhiều người vẫn không ai biết nhà của Nguyễn Khoa Chương, thủ khoa Trường ĐH Sư phạm kỹ thuật TP.HCM (26 điểm). Nghĩ rằng mình đã nhầm đường, tôi đang quay trở ra thì có người hàng xóm chạy ra, í ới: “Là thằng Bin, nó học giỏi lắm”.
PN - Nhà toàn người lớn nên Tin trở thành chân sai vặt. Ngày thường các dì đi làm thì không sao, nhưng vào ngày nghỉ, Tin luôn bị kêu réo, chạy ngược chạy xuôi như cái máy.
PN - Thời gian gần đây, có rất nhiều cái chết thương tâm mà “kẻ thủ ác” chính là người bệnh tâm thần (TT). Theo số liệu của Sở LĐ-TB-XH TP.HCM, hiện thành phố có trên 9.000 người bệnh TT. “Làm gì khi có người thân bị bệnh tâm thần? Đưa vào trại tập trung thì không nỡ mà chăm sóc tại nhà thì sao tránh được nguy cơ?”. Câu hỏi không chỉ làm đau đầu người thân của bệnh nhân.
PN - Chậm rãi, điềm tĩnh nhưng đầy quyết tâm, Nguyễn Trọng Nhân (thứ hai, từ trái sang) đã trở thành nhà vô địch Đường lên đỉnh Olympia 2014.
PNO - Ba và mẹ chia tay nhau khi con mới chỉ vừa 7 tuổi. Hoàn tất thủ tục ly hôn xong là ba con cưới vợ mới và chuyển về một thành phố khác xa hang trăm cây số.
PNO - Mỗi năm vào mùa lễ Vu Lan, tôi thường một mình đến chùa Huỳnh Kim. Đến để thắp hương cầu nguyện cho linh hồn mẹ, cầu nguyện sự yên bình cho gia đình bé nhỏ của mình, đến để tưởng nhớ những kỉ niệm êm đềm của tuổi thơ, khi tôi còn có mẹ.
PNCN - Ba mẹ luôn tự nhủ sẽ mang lại cuộc sống vật chất và tinh thần trọn vẹn cho con. Ba cật lực lao động, làm trụ cột trong nhà. Mẹ thì ngoài công việc ở cơ quan, luôn tranh thủ về nhà chăm lo bếp núc, nhà cửa. Ba mẹ có mỗi mình con, nên cứ động viên nhau phải quan tâm đến con nhiều, để con được phát triển toàn diện.
PNCN - Dứt tiếng đàn, Hà nhẹ nhàng đặt cây ghi-ta xuống, mỉm cười như hoàn tất một màn giới thiệu bản thân. Đằng sau gương mặt tươi tắn, dáng vẻ tự tin ấy là hành trình khắc nghiệt vượt lên số phận của cô gái 23 tuổi, bị bại liệt tên Đặng Thị Ngọc Hà (SN 1991, khu phố 2, thị trấn Trảng Bom, huyện Trảng Bom, tỉnh Đồng Nai).
PNCN - Gia đình tôi ngụ huyện Thạnh Phú (tỉnh Bến Tre), sống bằng nghề nông khá vất vả, bấp bênh. Mới đây, một người bạn là chủ cơ sở giày ở TP.HCM định đưa vợ chồng tôi lên thành phố giúp quản lý việc kinh doanh.
PNCN - Bé Vi và bé Su là anh em cô cậu ruột, sống chung một nhà. Anh Vi lớn hơn em Su chín tháng, nhưng do ốm yếu, nhẹ cân nên nhiều người vẫn tưởng hai đứa là một cặp song sinh nếp tẻ. Gần 16 tháng, anh Vi mới biết đi, trong khi em Su mới mười tháng rưỡi đã chạy cùng. Có dạo, số ký của em Su “rượt” kịp anh Vi. Đáng ra anh Vi không đến nỗi “bé hạt tiêu”, chỉ vì đứng bên cạnh em Su béo tròn nên anh Vi mới “tụt hạng”.
PN - Chị soạn sẵn cho cô con gái mười tuổi một bộ váy và luôn miệng hối thúc: “Nhanh lên con. Đám giỗ mà đi trễ người ta quở”. Con bé phụng phịu, lắc đầu: “Con không đi đâu. Đến mất công người ta nhìn con như người ở”. Chị lặng người, nước mắt ứa ra. Thì ra bấy lâu nay, con gái luôn mặc cảm vì chị làm nghề giúp việc nhà.
PN - Thuở bé biết con gái hay mơ mộng, thích nhiều loài hoa đẹp, ba chiều ý trồng đủ loại theo mỗi mùa. Hồi ấy nhà thì nhỏ nhưng vườn và sân thì rộng mênh mông.
PN - Phượt thủ à, mới sáu tháng tuổi mà con đã có fan rồi đấy. Khi mẹ khoe hình chúng ta rong chơi dài ngày bằng xe máy ở Đà Lạt, Cần Giờ, Biên Hòa, Long An... kèm theo thông tin con ngoan và lên cân đều, bạn bè mẹ rất thán phục “hoa chân” của con. Các cô chú hỏi mẹ, bí quyết nào mà nuôi con nhẹ nhàng và vui vẻ thế? Vì sao địu con lên rừng xuống biển không gặp trở ngại gì? Mẹ trả lời, vì con bú sữa mẹ nên mẹ chỉ cần “khoác địu lên và đi thôi”, bình sữa thiên nhiên luôn kề bên rồi.
PN - Tôi đến nhà bà (hẻm 141 Lý Tự Trọng, Q.1, TP.HCM) khi cơn mưa vừa tạnh. Ngôi nhà chật chội, vỏn vẹn 18m2 nhưng có gần 20 người sinh sống. Trong nhà, Quỳnh - con gái bà đang nằm co ro ôm hai đứa con nhỏ. Một mình bà loay hoay bê những chậu nước mưa đi đổ, nền nhà loang lổ nước. Thấy tôi, bà ái ngại: “Hôm khác mời cô đến chơi. Mới mưa xong, nhà dột nát không có chỗ ngồi. Con Quỳnh hôm qua đi bán mắc mưa bị cảm, tôi tính nấu cho nó nồi cháo”, vừa nói bà vừa lom khom ôm mớ mền gối ướt sũng tìm chỗ phơi.
PNO - Ngày nay, khoảng cách giữa các thế hệ được giản rộng hơn mỗi ngày từ cách ăn mặc, giao tiếp xã hội, suy nghĩ và cách ứng xử. Điều này không phải là một vấn đề đáng lo ngại. Dưới đây là 5 cách để thu hẹp khoảng cách thế hệ trong gia đình.
PNO - Đồng hồ chỉ chín giờ, mẹ lật đật đẩy cửa phòng gọi con dậy. Con nhìn mẹ với ánh mắt ngái ngủ càu nhàu: “Sao mẹ ồn ào vậy, còn sớm mà, cho con ngủ thêm chút nữa đã”. Mẹ một tay bế em, một tay mở cửa sổ bảo: “Nắng lên tới ngọn cây rồi. Dậy trông em cho mẹ đi chợ không muộn”. Con kéo chăn phủ kín mặt, nằm lì trên giường cáu kỉnh: “Mẹ sinh em làm gì để làm khổ con, nó đúng là cục nợ”.
PNO - Sau khi dì Út lấy chồng ở xa, nhà chỉ còn ông bà ngoại, mọi người quyết định mua cho ngoại chiếc điện thoại di động để tiện liên lạc.
PN - Đó là cách gọi thân thương của ba mẹ em Nguyễn Đăng Khánh (P.3, TP. Vĩnh Long, tỉnh Vĩnh Long), thủ khoa kỳ thi tuyển sinh 2014 Trường ĐH Bách khoa TP.HCM. Bởi từ trước đến nay, Khánh tham gia vào bất kỳ cuộc thi nào, dù sau đó có đoạt huy chương vàng hay giải nhất thì khi ba mẹ hỏi han, Khánh cũng chỉ cho rằng “tàm tạm”.
PN - Tập sách Nhật ký của mẹ (NXB Lao động-Xã hội) tác giả Kawa Chan (bút danh của Nguyễn Thị Hải Hà) là cuốn nhật ký của người mẹ trẻ, ghi những câu chuyện từ lúc mang bầu đến khi sinh con.
PN - Hòa bình, má về khi con vừa chín tuổi. Đứa con gái trước giờ chỉ biết có bà ngoại, lần đầu tiên tin rằng mình thực sự có má trong đời. Mọi người đẩy con về phía má: “Lại với má đi con!”. Con mừng vui khôn xiết, muốn ào tới ôm má nhưng lại mắc cỡ nên chỉ khẽ thốt lên: “Má… má!...”.
PN - Thông thường, mỗi khi cả nhà đi du lịch, phụ huynh sẽ trích một phần ngân quỹ gia đình, các con ít biết đến kế hoạch tài chính này. Hãy thử một lần cho các con cùng tham gia vào kế hoạch tiết kiệm tài chính ngay trước chuyến đi. Các con sẽ thấy háo hức và chuyến đi sẽ ý nghĩa hơn. Ngoài ra, việc này tập cho các con hình thành thói quen tiết kiệm thông qua một hoạt động vui vẻ và có mục đích. Những gia đình có em bé từ sáu - mười tuổi, lứa tuổi bắt đầu có ý thức về tiền nong có thể áp dụng hình thức tiết kiệm này.
PN - Căn nhà tù mù ánh điện giữa ban ngày. Chị ngồi sâu bên trong, một tay thoăn thoắt làm đồ thủ công, tay kia vói lại chiếc võng bên cạnh, đong đưa. Nằm im lìm trên võng là một cụ già ngoài 80, đang say ngủ. Hình ảnh quen thuộc ấy được người dân trong tổ 116, khu phố 10, P.5, Q.8, TP.HCM thường kể nhau nghe...