PN - Trên thế giới này không có con đường nào đúng đắn nhất để tiễn đưa nỗi đau mất con và vì thế, một vài gia đình đã chọn cách lạ lùng nhất và riêng nhất để ghi dấu lại sự mất mát này: thực hiện những bức ảnh với đứa trẻ đã chết hay sắp ra đi của mình.
PN - Tết chưa hết mùng con trai đã vội vã thu dọn hành lý trở lại trường. Dẫu trước Tết, con phấn khởi thông báo được nghỉ đến rằm tháng giêng. Nhìn mặt con buồn thiu anh xót xa, mới đầu năm đầu tháng mà trong nhà đã chộn rộn. Biết bao lần anh góp ý nhưng em đâu có chịu nghe, trong mắt em, con vẫn mãi là một đứa trẻ…
PN - Tôi có hai con gái và một con trai. Cứ đến Tết, cả con gái lẫn con dâu lại lễ mễ khuân vác đủ thứ về nhà và không cho mẹ làm món gì hết nên vợ chồng tôi chẳng cần sắm sửa hay chuẩn bị gì. Tôi hiểu các con không muốn bố mẹ cực nhọc trong những ngày lẽ ra phải được nhàn rỗi nhất trong năm.
PN - Suốt thời tuổi thơ, mỗi khi Tết đến, biết bao lần tôi chợt nghe tiếng thở dài lặng lẽ của mẹ. Nhìn lũ em út háo hức bao nhiêu, tôi biết mẹ lo lắng bấy nhiêu. Ba mất sớm, một mình mẹ cáng đáng cả gia đình năm đứa con lít nhít cùng bà nội hơn tám mươi tuổi. Vì là anh cả trong nhà nên tôi nhận ra nỗi lo âu của mẹ từ rất sớm trong khi mấy đứa em vô tư không biết gì.
PN - Thẳm sâu trong ký ức là những cái Tết nghèo nhưng hạnh phúc. Thẳm sâu trong nỗi nhớ là những cái Tết còn đầy đủ ông bà, cha mẹ.. Sau những ngày tháng mưu sinh khó nhọc, cuối năm nỗi nhớ lại ùa về theo từng Tết nhớ, Tết thương….Mùa Xuân ở phương Nam đã đến rất gần với tiết trời se lạnh... Mai nhà ai đã chúm chím nụ vàng, phong lan tím cũng đã bắt đầu lặng thầm toả hương dìu dịu nơi góc phố để nỗi nhớ Tết xưa thêm cuộn trào tâm can những người xa xứ. Nỗi nhớ mơ hồ, nỗi nhớ miên man và nỗi nhớ dày vò ngày tháng…..
PN - Trước giờ, cứ mỗi độ gió bấc tràn lan trên cành cây mái lá là mẹ tôi lo sàng tro để dành ngâm kiệu. Rồi khi tiễn ông Táo về trời, cũng là lúc góc chợ quê sáng giòn màu kiệu. Ấy cũng là khi vuông bếp nhà tôi thơm nồng mùi hương kiệu. Mẹ tôi không mua loại kiệu trụi lủi trụi lơ vì cắt gốc sẳn, mà mẹ chọn loại kiệu còn rễ và lá.
PN - Tết đến, khi mọi người rộn rịp chuẩn bị đón mừng năm mới thì ba tôi lại loay hoay mua giấy đỏ, mực tàu và những tấm mành mành để bắt đầu viết chữ thư pháp.
PN - Hồi đó, vuông bếp cuối năm của mẹ lúc nào cũng lúc lỉu những bánh mứt, rau củ. Này bánh tét vừa nấu xong còn hâm hấp nóng. Lựa những đòn vuông thành sắc cạnh đem chưng lên bàn thờ tổ tiên và biếu họ hàng. Đòn nào “ tét ngang hông” thì cho mấy đứa nhỏ thưởng thức. Nhân bánh năm nay mịn và béo quá mẹ ơi! Hạt nếp cũng chín nhừ chứ không là nếp lợn như năm ngoái.
PN - Khi con đò dọc cặp bến, tôi bước lên con đê. Mặt trời đã đứng bóng trưa, loang lổ ánh nắng vàng dưới hàng dừa rợp bóng dẫn lối đưa tôi về xóm nhỏ bình yên.
PN - Trong ký ức của mỗi người hầu như ai cũng có một vài (hay nhiều) món ăn gắn với kỷ niệm nào đó trong gia đình. Đã xưa lắm rồi cái thời một ảng cơm đầy, canh lỏng bỏng vài miếng thịt mỡ, nước mắm chỉ là nước màu pha muối, bột ngọt… thế mà, của không ngon đông con cũng hết.
PN - Mẹ ngồi đó, như mây trắng nhẹ nhõm hiếm hoi trong chiều đông xứ Bắc. Đi qua 102 mùa xuân phong sương, tóc thành mây đã đành, mình mai vóc hạc đã đành, nhưng thần thái toát ra từ giọng nói khi kể về những trường đoạn đắng cay đời mình mà vẫn nhẹ như mây sớm đầu thu.
PN - Ngoại già rồi, không còn đủ sức quanh quẩn trong vườn hay động tay việc lớn nhỏ trong nhà. Nên ngoại thường ngồi trước hiên nhìn thời gian chầm chậm trôi xuống núi mỗi ngày.
PN - Nhất định là buồn rồi, nhưng …đã quen việc vắng con.
PN - Mẹ chị có một giấc mơ kỳ lạ, luôn trở đi trở lại. Đó là mơ thấy ngày bà vẫn còn xuân trẻ, dắt chị và Bí Ngô (đứa cháu ngoại của bà sau này) đi lang thang ở một vùng đất không tồn tại trong hiện thực. Rồi họ lạc nhau giữa một khu chợ hoàn toàn xa lạ, mẹ chị cứ khóc mếu đi tìm những đứa trẻ, khóc cho đến khi tỉnh giấc.
PN - “Nhiều lúc tôi cảm thấy mặc cảm và tự ti vì không được như người ta. Họ nói những câu có ý chọc tức tôi. Tôi chẳng làm được gì ngoài im lặng. Tôi không biết làm sao bộc lộ được cảm xúc của mình. Tôi cũng có bố và bố tôi biết làm tất cả mọi thứ, mặc dù bố tôi không phải là giám đốc, luật sư hay kế toán trưởng. Tôi cũng có quyền giống như mọi người, không ai được coi thường và chế giễu tôi…”
PN - Bà Nguyễn Thu Hiên là một tên tuổi khá nổi tiếng trong làng tư vấn tâm lý của TP Hồ Chí Minh. Bà còn là giảng viên môn Giao tiếp nơi công sở, là diễn giả của các chương trình về chủ đề Tình yêu hôn nhân gia đình.
PN - Có nhiều người khi nghĩ đến năm mới liền buông tiếng thở dài. Thêm một năm thêm một tuổi buồn! Nghịch lý của cuộc đời là người ta thích lớn mau nhưng không ai muốn già nhanh mà thời gian không bao giờ ngừng lại.
PN - Những ngày Tết đang đến gần, trong khi mọi người hối hả chạy đua với thời gian thì trái ngược lại, không khí trong gia đình bà Ba lại vô cùng trầm lắng và nặng nề. Tuy không ai nói ra nhưng trong thâm tâm ai cũng đều hiểu cái kết đau buồn đó là điều khó tránh khỏi.
PN - Tuy thể trạng có chút… không ổn nhưng chàng trai 21 tuổi Nguyễn Trọng Hiếu luôn tràn trề nghị lực, sống lạc quan, yêu đời. Hiếu cũng là cậu con trai rất tình cảm với mẹ và gia đình. Giống như mẹ, nhà thơ - họa sĩ Lê Thị Kim, Trọng Hiếu cũng làm thơ và vẽ tranh.
PN - Gió ngoài sông thổi vào, mát rượi, có chút lạnh, chút hân hoan mang đến cho bao người chút bồi hồi luyến tiếc một năm sắp qua – cho nôn nao hương Tết đến.
PN - Lạ thiệt! Cứ nói đến Tết là nói đến ăn. Ăn Tết. Có lẽ từ xa xưa, với nền văn minh lúa nước, người dân quê xứ mình quần quật suốt năm, thiếu thốn mọi bề, cơm không đủ no, áo không đủ ấm.
PN - Nếu có ai hỏi khi xa quê hương tôi nhớ nhất vật dụng gì trong nhà, tôi sẽ không ngần ngại đáp: “Đó là bộ ván gõ của nội tôi”.
PN - Tết là thời điểm nghệ sĩ, diễn viên tất bật nhất trong năm, bởi đó là lúc sân khấu ăn nên làm ra. Với họ, có được một cái Tết trọn vẹn cho gia đình thật không dễ dàng. Họ phải tận dụng từng khoảnh khắc, đôi khi còn phải hy sinh một phần công việc.