Là con gái của một võ sư, nên chị Phùng Ngọc Bích được rèn luyện võ thuật công phu từ nhỏ. Tới năm lớp Chín, chị đã lên võ đài thi đấu.
với đàn ông, một khi tự do cá nhân bị đe dọa, họ chẳng khác gì cánh diều bị bỏ xó, nếu có dịp sẽ tìm cách... bứt dây.
Đào cỏ không cần nhiều sức lực, nhưng lại rất cần tính kiên trì. Nó là một công việc đơn điệu, buồn chán.
Hôm ấy ở toà, mình và anh lặng lẽ ký vào giấy tờ. Tất cả chỉ mất khoảng 15 phút. Anh đóng toàn bộ án phí. Rồi đường ai nấy đi.
Bọn trẻ tiếp xúc với thế giới sớm, trưởng thành hơn rất nhiều so với tôi thời ở tuổi nó, nhưng điều đó cũng chứa hiểm họa, những bi kịch.
Khó khăn về tài chính, thiếu các dịch vụ hỗ trợ, nhiều gia đình buông xuôi, cam chịu số phận và cuộc sống trẻ khiếm thính rẽ sang một hướng khác...
Tiêu chí chọn bạn đời thế nào, mỗi người phải sống sao để được hạnh phúc thay vì phó thác vào duyên phận, xem hôn nhân như một canh bạc hên xui?
Thế hệ gen Z, khoảng cách cha mẹ con cái đã được kéo gần, nhưng những lời yêu thương muốn nói với ba mẹ không phải dễ dàng.
Thành công của một người cần có sự đo đạc chất lượng cuộc sống, sự lành mạnh về tâm lý, ổn định và hạnh phúc về tinh thần.
Xây nhà trong ba tháng, đến hai tháng anh chị cãi nhau. Nhà xây xong khang trang, nhưng mỗi tối anh lẳng lặng ăn cơm rồi lên phòng con trai ngủ.
Nên quản chồng như thế nào? Có phải mọi biện pháp đều phản tác dụng?
Bạn con hay nói từ “muốn chết”: chán muốn chết, tức muốn chết, đau muốn chết rồi cho con coi tin tức về các vụ tự sát. Con phải làm sao đây?
Không ít bà vợ tuổi mèo, tuổi gà, tuổi rồng…, sau khi lấy chồng đều có thể chuyển sang "tuổi thân" (đọc trại ra là tủi thân).
Hôn nhân chưa bao giờ là con đường bằng phẳng, dù hai người yêu nhau đến đâu. Ở đó, sự hy sinh, chịu đựng nhiều khi là mẫu số chung duy nhất.
Tôi biết ơn thành phố đã chở che tôi qua bao giông gió tuổi trẻ. Phố yêu thương, phố hun đúc tôi, cho tôi thấy mình mạnh mẽ như thế nào.
Mẹ chồng chăm sóc tôi như với con ruột, bà luôn truyền cho tôi năng lượng tích cực, suy nghĩ lạc quan
Chúng tôi chẳng còn mộng mơ, nhưng những câu chuyện kể với nhau qua điện thoại, Facebook, Zalo… vẫn đầy hào hứng và vẹn nguyên nỗi nhớ đồng nội.
Vợ chồng tôi chiến tranh lạnh 10 ngày nay vì xung đột chuyện nhờ bà chăm cháu. Chồng tôi nói: “Nhờ cha mẹ già trông cháu là độc ác và ích kỷ".
Nhiều người ra sức làm giàu với mong muốn như vậy sẽ tốt hơn cho con cái. Nhưng liệu điều đó có tạo ra giá trị thật cho trẻ hay không?
Nếu anh em đã quen với bi kịch mẹ chồng nàng dâu, thì hãy nghe nỗi khổ của tôi - người có cô vợ cực kỳ thân với mẹ chồng.
Mỗi đứa trẻ không thể chọn người làm cha mẹ, cũng không thể chọn nơi mình sinh ra. “Mái ấm” hay “mái lạnh” là do người lớn tạo ra cho con mình.
Trải qua mười năm buồn vui của hôn nhân, họ nhận ra rằng, những gian nan, khó khăn đã giúp vợ chồng thấu hiểu, yêu thương nhau hơn.
Cách dạy dỗ con nghiêm khắc có thể đem lại lợi ích cho đứa trẻ, nhưng nếu sự nghiêm khắc vượt giới hạn thì lại trở thành độc hại.
Trong câu chuyện giải quyết ly hôn của tôi hôm đó, cả ba đứa trẻ đồng thanh: “Cô thẩm phán ơi, cho mẹ con ly hôn đi”.
Con trai tôi tám tuổi. Vì con quá hiếu động mà tôi hay bị thầy cô “mắng vốn”.