PNO - Tôi bất ngờ khi cô hàng xóm nói: “Bà hay thiệt, ở với con gái và con rể mà êm ru, không nghe cãi cọ, phiền trách hay giận hờn gì”.
Sở dĩ nói tôi bất ngờ, là vì lâu nay tôi bị để ý “dòm ngó” mà không biết. Hơn nữa tôi chưa từng nghĩ ở cùng con rể là phải có chuyện này chuyện nọ. Người ta hay cho rằng, trong gia đình ba thế hệ sẽ không tránh khỏi va chạm, mâu thuẫn phát sinh do “xung đột” mới - cũ. Tôi lại thấy không có gì trở ngại. Con cái lớn rồi, cứ để yên cho con tự lo liệu, sắp xếp, giải quyết chuyện riêng của hai vợ chồng. Mình đừng xen vào, bắt con sống theo ý mình. Đừng bênh con ruột.
Con gái tôi cứ dỗi “riết rồi thiên hạ không biết mẹ là mẹ của con hay của chồng con nữa”, “sao mẹ không về phe con”. Trong nhà, cái gì cần nói thì tôi nói, không thì thôi. Không ỷ là cha mẹ rồi “bạ đâu nói đó”.
![]() |
| Con rể, con gái và cháu ngoại của tác giả |
Tôi quan niệm, nếu con rể “biết điều” với mình thì mình mừng và cảm ơn, nếu ngược lại cũng không có gì phải nặng nề. Mình có đẻ, có nuôi rể ngày nào đâu mà đòi hỏi rể phải tốt với mình. Con ruột, đẻ ra nuôi lớn, đã đối xử với mình hoàn toàn không có gì để chê trách chưa? Rể thì cũng là con thôi, trẻ lòng non dạ, có sai sót cũng là điều dễ hiểu. Thông cảm, bỏ qua, không để bụng. Mấu chốt ở chỗ, mình là người lớn thì lúc nào cũng phải giữ cái đúng, cái phải, con cái mới tin tưởng, nể nang.
Đơn giản chỉ vậy thôi mà cái nếp “tam đại đồng đường” trong gia đình tôi từng ngày trôi qua yên ổn, nhẹ nhàng. Lúc con gái đi công tác xa, con rể có việc ra ngoài, tới giờ cơm con cũng lật đật chạy về nấu nướng, dọn lên cho mẹ vợ, xong mới đi công việc tiếp.
Con gái bận chăm con nhỏ, nên khi tôi bị bệnh nằm bệnh viện, một tay con rể lo. Có hôm, 12 giờ đêm mới xong ca trực cơ quan, rể chạy sang bệnh viện trông mẹ vợ. Sáng đẩy xe đưa mẹ vợ đi xét nghiệm, con rể ngủ gục, bị bảo vệ la. Tôi ăn uống tắm rửa, vệ sinh cũng chỉ trông cậy vào con rể nên ai cũng tưởng là con trai.
Mấy kỳ đi bầu cử, con rể nói với vợ, để anh chở mẹ đi bỏ phiếu. Tôi bị tật ở chân, thêm đau nhức khớp. Thế là con rể đỡ mẹ vợ lên xe, tới phòng phiếu phải dìu từng bước. Ai cũng khen “gia đình thương yêu gương mẫu”.
Lần tôi bị viêm loét dạ dày, sốt cao, rét run lập cập, hai đứa cháu ngoại quýnh quáng khóc chạy qua hàng xóm cầu cứu. Mẹ tụi nhỏ về kịp, đưa bà ngoại đi cấp cứu. Hai đứa cháu ở nhà mượn điện thoại gọi ba về gấp.
Con rể, con gái mê bóng đá, các cháu và bà ngoại cũng thích. Tới mùa là thức đêm coi Euro, V.League, vòng loại World Cup, nhất là khi có Đội tuyển Việt Nam tham gia tranh giải… Cả nhà cùng vỗ tay cổ vũ tưng bừng, bình luận rôm rả nửa đêm về sáng, vui như tết. Không khó để hòa đồng cùng con, cháu, bởi tôi không cho phép mình già nua, dù tuổi đã 80. Phải vui để sống chớ!
Con gái đối xử với tôi rất tốt. Làm mẹ của ba đứa con, phải nuôi dạy chúng trong khi nhà không dư dả, có khi còn thiếu hụt, vậy mà, con gái lo cho mẹ hết sức chu đáo. Tôi có nhớ đến món nào ngon cũng không dám nói ra. Bởi, con gái biết là tốn bao nhiêu cũng mua cho được, cho mẹ ăn đến ngán, tôi phải la nó mới thôi. Tôi sợ con tốn tiền, vì con còn phải lo cho ba đứa nhỏ.
Biết mẹ thích bông lài, con gái mua về một bụi lớn. Buổi sáng, mẹ ngắm màu hoa trắng yêu thích. Buổi tối, con hái hoa để vào cái khay nhỏ đem vào tận giường của mẹ “cho giấc ngủ thơm”.
Tôi chân yếu, không tự ra ngoài một mình, chiều chiều, con gái đi bộ tập thể dục, thấy cái gì lạ lạ, nó mang về: “Đố mẹ biết đây là cái gì”. Có khi là trái ổi sẻ chín thơm lừng rụng dưới gốc, khi cái bông me chua nhỏ xíu màu vàng nhạt gợi nhớ quê, khi là nhánh sử quân tử rất thơm… Chỉ là điều nhỏ nhặt vậy thôi mà tôi rất vui, vì hiểu con gái đi đâu làm gì cũng nghĩ tới mẹ. Con gái và con rể đều bận rộn mưu sinh, cuộc sống còn nhiều khó khăn, vất vả nhưng mẹ vẫn là một phần quan trọng.
Gia đình tôi đầy ắp yêu thương vậy đó, nên tôi không có gì để buồn. Trái lại, niềm vui như một liều thuốc quý giúp người ta trẻ lại, mỗi sớm mai thức dậy trong tâm thế tràn đầy năng lượng, phấn chấn và yêu đời.
Cả nhà tôi đều sống mạnh mẽ, lạc quan, vững vàng, sát cánh bên nhau, để vượt qua thử thách. Ở đâu có tình yêu thương, ở đó người ta sẽ có tất cả.
Kim Oanh
| Chia sẻ bài viết: |
Khủng hoảng tuổi dậy thì, các con tò mò và áp lực đồng trang lứa. Các con cá cược nụ hôn đầu đời, cha mẹ giáo dục giới tính như thế nào?
Tình thân gia đình là cội nguồn gốc rễ, là nơi neo giữ những giá trị tinh thần để khi băng mình về phía trước, mọi khó khăn bỗng thành nhỏ bé.
Nhiều đêm chị Vân vẫn mơ tìm lại được mẹ bệnh Alzheimer bị thất lạc. Giấc mơ đoàn tụ sẽ thêm gần với sự chung tay kết nối của cộng đồng.
Một xã hội chấp nhận việc xúc phạm, công kích và bắt nạt người khác trên mạng như một điều bình thường sẽ hình thành môi trường sống độc hại.
Đằng sau sự nhộn nhịp của thị trường giúp việc là một thực tế: mối quan hệ giữa chủ nhà và người lao động chủ yếu vẫn dựa trên niềm tin.
Với trẻ con làng biển, đi câu cá giữa buổi trưa hè đã trở thành một niềm vui bất tận.
Chị N.T.P.M. mang theo câu nói ức lòng của con gái cùng những vết cứa trên cánh tay con đến gõ cửa nhiều cơ quan chức năng.
Thạc sĩ, bác sĩ Huỳnh Võ Tiến giải mã nỗi lo nhan sắc bị ảnh hưởng sau hành trình mang thai và sinh con của nhiều phụ nữ.
Giữa áp lực cơm áo, thất nghiệp, ly hôn và những gánh nặng gia đình, ngày càng nhiều người không xem hôn nhân là đích đến bắt buộc của đời người nữa.
Một nghiên cứu gần đây cho thấy ngoại hình đẹp tuy mang lại hạnh phúc trực tiếp cho nam giới nhưng lại tạo ra áp lực ở phụ nữ.
Nhà nước cần có chính sách công nhận đối với người sa sút trí tuệ là người khuyết tật để có thể tiếp cận với các chính sách an sinh xã hội.
Có hay không sự đánh đổi nhan sắc với thiên chức làm mẹ? Đáp án không đến từ các dịch vụ thẩm mỹ, làm đẹp.
Những bước chuẩn bị rủi ro như: tranh chấp tài sản, tuyên bố mất năng lực hành vi dân sự hay chọn người giám hộ rất cần thiết với người bệnh Alzheimer.
Trào lưu DINK phản ánh: hạnh phúc cá nhân được ưu tiên hơn nghĩa vụ xã hội.
Bà mẹ nào cũng thương con. Tình thương ấy dường như là bản năng của muôn loài.
Hoa phượng nở, báo hiệu mùa hè về. Mùa của những khoảnh khắc chia tay.
Thiết bị định vị, thiết bị phát hiện té ngã, nhà thông minh cho người cao tuổi… là cánh tay đắt lực giúp nâng cao chất lượng sống cho người bệnh Alzheimer.
Ai trong chúng ta cũng có một cái lọ, đa số là những hạt đậu đen và đỏ ngang nhau. Mỗi ngày qua đi là ta đưa tay bốc ra một hạt.


