PNO - Chẳng lẽ tôi phải đi vay nợ để đưa cả nhà về cho đẹp lòng người còn sống? Bà tôi nơi chín suối có trách đứa cháu như tôi không?
| Chia sẻ bài viết: |
Tiểu Vy 02-11-2025 15:58:37
Dòng họ nhà bạn tôi không nói đến nhưng bố mẹ bạn thế là rất kỳ. Lẽ ra, dù họ hàng trách thì bố mẹ bạn cũng phải bao che, bảo vệ cho con cháu mình chứ. Đằng này lại vào hùa theo, làm những điều tổn thương con cái, con nó nghèo, vất vả chứ sung sướng gì. Có phải nó giàu có, đi du lịch nhưng đám tang bà thì thoái thác đâu?
Phạm Tuấn 02-11-2025 13:21:47
Ôi dào họ hàng, bố mẹ chị lắm chuyện quá. Cứ cổ hủ thế này hỏi sao nước mình không mãi nghèo, mãi tụt hậu. Văn minh lên đi chứ. Sau này, tôi mà chết, tôi di ngôn lại luôn. Đám tang đơn giản, miễn chắp điếu, miễn quà, miễn hoa, đưa thẳng đi thiêu, rải tro xuống biển. Sinh ra từ cát bụi, trở về với cát bụi. Người mất đi nhẹ nhàng, còn gì nữa đâu mà phải sân si. Người sống cũng đừng ở lại mà phán xét, đổ lỗi gì cả. Đừng chí choé nhau, đừng cãi vã, bắt lỗi. Mệt mỏi!
Huỳnh Thanh 02-11-2025 13:17:58
Theo tôi cái người phải ra dự tang bà nội bạn là chồng bạn. Bạn không đi cũng được nhưng chồng bạn cần phải đi. Cháu rể, con rể mà đám hiếu và lặn mất tăm, làm vậy coi không được. Sống thì còn công việc cả đời, bà mất là trọng đại, nghĩa tử nghĩa tận.
Trả lời 0 thích 24 không thích
Nguyễn Văn Sơn
Khuyên như dở hơi thế. Cháu gái ruột ra lại bảo không bằng thằng cháu rể. Vì nhà người ta không đủ điều kiện kinh tế, thế nên mới ưu tiên cho chị vợ - là cháu ruột ra tiễn bà. Chứ ông cháu rể liên quan gì. Nghĩa tử là nghĩa tận nên mới phải ra đó, còn không thì chẳng ra rồi.
Nguyễn Thắng
Đọc mà lộn cả tiết. Không nói ai bảo mình ngốc đâu. Quan điểm vớ va vớ vẩn.
Nguyễn Văn Dũng
Thế mà cũng nói được.
Nguyễn Kim 02-11-2025 11:54:46
Thế ai bảo đi lập nghiệp xa làm gì, tha hương cầu thực cho khổ ra. Nhà có tang cũng không về đủ được. Tưởng xa nhà vào đó sống vẻ vang thế nào. Sống khổ thế thì về quê đi, cố bám trụ làm cái gì.
Trả lời 0 thích 20 không thích
Nguyễn Thị Xuân
Ăn nói gì kỳ vậy? Trời đất ơi, người ta đi xa lập nghiệp là phạm pháp hả? Ai xa nhà cũng được vẻ vang hả? Người mất thì mất rồi, người sống vẫn phải sống tiếp chứ. Nói như bạn thì tất cả những người xa quê đều đáng trách hả?
Nguyễn Nam
Cái giọng điệu cay nghiệt, hằn học, ngứa cả tai.
Vũ Nhung 02-11-2025 10:48:28
Họ hàng, bố mẹ chỉ biết trách mà không hiểu nỗi vất vả của con cháu mình khi phải xa nhà lập nghiệp. Mỗi dịp lễ tết hay nhà có việc, lo tiền vé máy bay cả nhà đâu đơn giản, rồi bao thứ phải lo khi cả nhà cùng nhau về nữa, về mà đóng góp ít hay không phụ được tiền đám cũng bị nói. Họ hàng thì kệ, chỉ mong bố bạn sau sẽ hiểu và không trách bạn nữa.
Vân Phạm
Miệng liền tai, ai trách tự nghe.
Tuyết Lan 02-11-2025 10:44:07
Mình cũng ở ngoài Bắc vào trong Nam lấy chồng. Dù nhà chồng mình ở SG nhưng tận Hóc Môn, cũng khó khăn. Vợ chồng làm bên khu chế xuất tân thuận. Tụi mình thuê nhà ở, rồi có 2 con nhỏ tuổi đi học, rất nhiều chi phí, gia đình 2 bên không trợ giúp được gì. Cố lắm gần đây mới đăng ký mua được căn nhà ở xã hội nhưng hằng tháng còn trả lãi, trả gốc ngân hàng, gánh nặng chả kém gì khi đi thuê nhà nhưng vợ chồng động viên nhau cố gắng. Mấy năm nay vì tiết kiệm, gia đình mình không về Bắc các dịp lễ tết nữa. Ngay cả hè vợ chồng mình cũng không cho cháu về được vì tốn kém. Dù rất nhớ nhà, nhớ ba mẹ nhưng những người con xa xứ như mình đành phải chịu. Mình may mắn hơn bạn là bố mẹ không trách, còn động viên mình nhưng anh chị em thì có trách. Anh chị trách rằng mình đi xa mấy năm không về thăm bố mẹ mà bố mẹ còn thương còn bênh mình làm gì. Mỗi nhà mỗi cảnh, thôi cố lên nhé bạn!
Lê Khánh Ngọc 02-11-2025 10:40:05
Trường hợp của bạn cũng khó để cảm thông ngay được, việc hỉ không cần về hết nhưng đám hiếu thì mọi người rất xem trọng. Việc lỡ rồi, hy vọng thời gian tới mọi người sẽ hiểu và không trách bạn nhiều nữa. Qua việc này, bạn nên có 1 quỹ dự phòng, nếu không về được cả nhà thì cũng nên vợ chồng cùng về. Con rể cũng nên tham gia mấy việc lớn trọng đại gia đình vợ mới phải đạo.
Mỹ Hằng 02-11-2025 10:29:53
Thật khổ thân cho bạn và gia đình bạn. Cuộc sống này đầy rẫy gánh nặng và sự phức tạp. Bạn kệ bà con dòng họ, bỏ ngoài tai hết những trách móc, dị nghị đi. Rốt cục những người đó cũng không sống thay cho bạn, không giúp gì được cho bạn. Bạn ở xa xôi về chịu tang bà thế là được rồi, thậm chí kể cả hoàn cảnh không về được, có lẽ bà cũng không trách. Quan trọng là ở tấm lòng.
Người ngoài chỉ có thể tác động đến hôn nhân khi người trong cuộc cho phép điều đó xảy ra.
Khi quyết định việc này, chồng tôi không hề có một cuộc họp gia đình để bàn bạc, phân chia trách nhiệm cho công bằng giữa các anh em.
Em cũng không nên và không cần níu kéo. Em đang từ chối ly hôn vì uất ức chứ không phải vì còn yêu.
Em không bắt anh ấy xóa sạch quá khứ nhưng cũng không cần ép mình chấp nhận điều khiến bản thân tổn thương chỉ để chứng minh sự rộng lượng.
Hành động tự ý quyết định một việc hệ trọng như vậy mà không hề bàn bạc khiến tôi rơi vào cảm giác hụt hẫng tột cùng.
Em đã mạnh mẽ gánh vác gia đình 15 năm, giờ là lúc em cần mạnh mẽ để bảo vệ mình. Hãy giành lại quyền tự do và quyền được tôn trọng.
7 năm qua anh ấy ở bên em là vì giá trị tâm hồn và con người em, hãy luôn giữ cho mình sự kiêu hãnh đó.
Tôi tự hỏi thiếu gì lúc để gọi mà cô ấy cứ chọn giờ giấc nhạy cảm, lúc gia đình tôi đang nghỉ ngơi, riêng tư như vậy...
Chỉ khi đóng hẳn cánh cửa cũ đã mục nát, chị mới có đủ không gian để đón những luồng gió mới, những niềm vui mới chị xứng đáng nhận được.
Thông thường, người vợ nào cũng mong chồng làm ra nhiều tiền, có thu nhập tốt để lo cho vợ con. Thế nhưng, em lại khác...
Đều từng đổ vỡ và đã bên nhau vài năm nhưng anh vẫn để ảnh vợ cũ công khai trên mạng xã hội, phớt lờ mong muốn được tôn trọng của tôi.
Hãy bù đắp cho con bằng sự quan tâm. Hãy đón con đi chơi, chăm sóc con nhiều hơn vào cuối tuần để san sẻ áp lực thời gian với vợ.
Hôn nhân đồng sàng dị mộng có thể ổn ở khía cạnh kinh tế và công năng nhưng về tâm lý và cảm xúc, nó giống như một quả bom hẹn giờ.
Cuối năm tôi cưới nhưng hiện tôi chỉ muốn hủy hôn vì mỗi lần tôi đến nhà chơi hầu như đều gặp chồng cũ của cô ấy đến thăm con.
Càng níu kéo chỉ càng đẩy cô ấy ra xa hơn, biến em từ một người yêu cũ từng thương thành một kẻ quấy rầy đáng sợ.
Nếu mẹ em hoàn toàn chủ động lựa chọn cuộc sống ấy, dù em thích hay không cũng không thể can thiệp.
Mẹ xin mình cho em trai đến ở nhờ để chuyện lắng xuống, đồng thời kéo dài thời gian để bố mẹ ở quê xoay xở, vay tiền trả nợ cho nó.
Khi phụ nữ nói: "Em không thể cố thêm được nữa" nghĩa là họ đã trải qua một quá trình dài chịu đựng, thất vọng và tự chữa lành trong cô độc.