PNO - Nhìn rộng ra ngoài xã hội, dễ dàng thấy được vô vàn cách chia sẻ bữa ăn mùa dịch cho người nghèo, hay cho các khu phong tỏa.
Tôi ở một chung cư nhỏ, chỉ có một block nhà với khoảng hơn trăm hộ dân. Mấy cô tre trẻ lập ra một group Zalo “Giúp nhau mùa dịch”, xôm tụ hàng hóa như… một siêu thị mini, đầy đủ sản vật, từ mua giùm đậu hũ, trứng, thịt, bánh các loại... cho đến mua giúp cả thuốc tây.
Người mua được món gì ngon liền chia sẻ thông tin. Chẳng hạn có một cô biết chỗ mua đậu hũ. Hôm nào mua, cô nhắn vào group rồi mọi người đăng ký. Đa phần là các cô trẻ, có trình độ nên cách làm việc khá khoa học, cô kẻ bảng ra giấy, cột, số thứ tự, tên người, căn hộ, mua bao nhiêu, tiền…
Mua về cô chia ra từng bịch, bỏ vào mảnh giấy số căn hộ, cô để trên một cái bàn nhỏ trước nhà rồi nhắn mọi người đến lấy, chuẩn bị đúng số tiền, bỏ tiền vào một cái xô nhỏ bên cạnh. Không ai tiếp xúc gần với ai.
Hôm khác, một cô nhắn: “Em có chanh tặng mọi người, đã phân sẵn từng bị nhỏ để trước cửa nhà, các chị cần đến lấy”.
![]() |
| Ảnh minh họa |
Một hôm, tôi “kiểm kê” tủ lạnh thấy còn trái xoài xanh Đài Loan, hũ cá cơm tẩm gia vị sấy giòn chưa khui, hành phi, tía tô có sẵn mà thiếu đậu phộng để làm đĩa gỏi xoài. Tôi nhắn vô group: “Ai có đậu phộng hạt cho mình một ít thôi”.
Chưa tới một nốt nhạc, có ngay câu trả lời: “Em ở 19 B2 chị nha, em treo chỗ tay nắm cửa, chị lấy ha”. Lúc tôi lên đã thấy bên ngoài cánh cửa đóng có túm đậu phộng treo sẵn. Không bao nhiêu, mà quý ở tấm lòng nên thấy vui lắm.
Lại có hôm, một cô giới thiệu thịt nai của người quen bán, cô đã ăn một lần rồi và thấy ngon. Đến lúc nhà cô cần mua, cô hỏi mọi người ai thích ăn thì cô mua giùm, các loại thịt như: ba chỉ, thăn… Cô còn chi tiết này làm món gì ngon, cách chế biến ra sao, lửa to, nhỏ, nêm nếm… rõ ràng hơn cả Google.
Mùa dịch mọi người ở nhà nên thảo luận sôi nổi lắm. Tôi đọc một loạt tin của họ cũng biết thêm được vài món. Ví dụ như một món ăn sáng rất đơn giản mà ngon của cô đậu hũ là đậu trắng đem chiên, sau đó đổ vào trứng đã đánh nêm nếm vừa ăn, ngon hơn bột chiên, các con cô rất thích.
Bạn tôi cũng ở chung cư kể chuyện, bạn là một ca F2, trong hai tuần tự cách ly ở nhà, bạn toàn nhờ hàng xóm mua dùm gạo, rau, thịt…
Nhờ có công nghệ, tin nhắn chuyển đi, mua xong chuyển tiền qua tài khoản, hàng đến để trước cửa nhà nên chẳng ai tiếp xúc gần. Bạn khác kể chuyện, cô hàng xóm cầm một túm hành to, chia cho các tầng, mỗi nhà một ít. Dăm cọng hành mà thấy rất vui, cảm động.
Một bạn làm ngành y kể chuyện, hôm qua bạn đi làm về đến nhà hơn 22 giờ, tính nấu gói mì ăn rồi ngủ. Thế là bác hàng xóm nhắn tin để bác mang qua cho tô cơm với thịt xào và ruốc cá hồi. Buồn ngủ gặp chiếu manh, tô cơm ngon không chỉ vì thức ăn ngon mà còn vì tấm lòng của bác hàng xóm.
Nhìn rộng ra ngoài xã hội, dễ dàng thấy được vô vàn cách chia sẻ bữa ăn mùa dịch cho người nghèo, hay cho các khu phong tỏa.
Tôi biết sức mình không thể nào làm được như những em tình nguyện viên trẻ nên chỉ thỉnh thoảng ủng hộ đôi chút cho những nơi nào cần thiết. Trong cơn hoạn nạn này mới thấy hết tấm lòng người với người. Mới thấu hiểu tinh thần, bầu bí đùm bọc thương nhau.
Chỉ là chia sẻ chút quà mọn trong ngày dịch, nhưng khiến con người học được nhiều bài học lớn. Biến cố rồi sẽ qua, còn lại là những tấm lòng, là tư liệu ghi lại cho thế hệ sau, những kinh nghiệm nhỏ cùng nhau đi qua mùa dịch.
Kim Duy
| Chia sẻ bài viết: |
Khủng hoảng tuổi dậy thì, các con tò mò và áp lực đồng trang lứa. Các con cá cược nụ hôn đầu đời, cha mẹ giáo dục giới tính như thế nào?
Tình thân gia đình là cội nguồn gốc rễ, là nơi neo giữ những giá trị tinh thần để khi băng mình về phía trước, mọi khó khăn bỗng thành nhỏ bé.
Nhiều đêm chị Vân vẫn mơ tìm lại được mẹ bệnh Alzheimer bị thất lạc. Giấc mơ đoàn tụ sẽ thêm gần với sự chung tay kết nối của cộng đồng.
Một xã hội chấp nhận việc xúc phạm, công kích và bắt nạt người khác trên mạng như một điều bình thường sẽ hình thành môi trường sống độc hại.
Đằng sau sự nhộn nhịp của thị trường giúp việc là một thực tế: mối quan hệ giữa chủ nhà và người lao động chủ yếu vẫn dựa trên niềm tin.
Với trẻ con làng biển, đi câu cá giữa buổi trưa hè đã trở thành một niềm vui bất tận.
Chị N.T.P.M. mang theo câu nói ức lòng của con gái cùng những vết cứa trên cánh tay con đến gõ cửa nhiều cơ quan chức năng.
Thạc sĩ, bác sĩ Huỳnh Võ Tiến giải mã nỗi lo nhan sắc bị ảnh hưởng sau hành trình mang thai và sinh con của nhiều phụ nữ.
Giữa áp lực cơm áo, thất nghiệp, ly hôn và những gánh nặng gia đình, ngày càng nhiều người không xem hôn nhân là đích đến bắt buộc của đời người nữa.
Một nghiên cứu gần đây cho thấy ngoại hình đẹp tuy mang lại hạnh phúc trực tiếp cho nam giới nhưng lại tạo ra áp lực ở phụ nữ.
Nhà nước cần có chính sách công nhận đối với người sa sút trí tuệ là người khuyết tật để có thể tiếp cận với các chính sách an sinh xã hội.
Có hay không sự đánh đổi nhan sắc với thiên chức làm mẹ? Đáp án không đến từ các dịch vụ thẩm mỹ, làm đẹp.
Những bước chuẩn bị rủi ro như: tranh chấp tài sản, tuyên bố mất năng lực hành vi dân sự hay chọn người giám hộ rất cần thiết với người bệnh Alzheimer.
Trào lưu DINK phản ánh: hạnh phúc cá nhân được ưu tiên hơn nghĩa vụ xã hội.
Bà mẹ nào cũng thương con. Tình thương ấy dường như là bản năng của muôn loài.
Hoa phượng nở, báo hiệu mùa hè về. Mùa của những khoảnh khắc chia tay.
Thiết bị định vị, thiết bị phát hiện té ngã, nhà thông minh cho người cao tuổi… là cánh tay đắt lực giúp nâng cao chất lượng sống cho người bệnh Alzheimer.
Ai trong chúng ta cũng có một cái lọ, đa số là những hạt đậu đen và đỏ ngang nhau. Mỗi ngày qua đi là ta đưa tay bốc ra một hạt.


