Trốn cả thanh xuân vẫn không thoát nổi gánh nặng nhà chồng

14/05/2026 - 18:00

PNO - Em hỏi “Có cách nào thoát khỏi nhiệm vụ này mà không làm mích lòng ai?”, thực sự rất khó có giải pháp vẹn toàn. Khi đụng đến kỳ vọng gia đình, nhất là chuyện họ tộc, thường sẽ phải chấp nhận sự đánh giá của nhiều người.

Chị Hạnh Dung kính mến,

Chồng em là con trai thứ trong một gia đình gốc Bắc. Trước khi nhận lời yêu, em đã tìm hiểu kỹ và biết anh trai anh là cháu đích tôn của dòng họ, giữ việc thờ cúng sau này. Tính em hướng ngoại, tự biết mình không khéo léo đảm đang nên từ đầu đã quyết tránh xa vai trò dâu trưởng. Em cẩn thận tới mức chờ gia đình anh chồng sinh được 2 đứa con trai rồi mới chịu làm đám cưới.

Người tính không bằng trời tính. Cách đây 2 năm, do công việc làm ăn, gia đình anh chồng phải chuyển sang sinh sống ở nước ngoài. Mới đây, anh chị, cha mẹ chồng ngỏ ý muốn vợ chồng em dọn về sống trong nhà thờ tự - đồng nghĩa với việc khi cha mẹ già yếu, vợ chồng em là người chăm sóc chủ lực, cũng như đảm trách toàn bộ việc cúng giỗ trong nhà lẫn trong họ (cha chồng em là tộc trưởng). Anh chị phân tích: nhà đang ở có thể bán lấy tiền làm ăn hoặc cho thuê, ngoài ra anh chị còn hỗ trợ thêm một khoản coi như “chuyển giao trách nhiệm”, như vậy tụi em vừa có nhà to đẹp để ở vừa có tiền xài, sướng quá còn gì.

Vậy nhưng em không thấy sướng, chỉ thấy như ách giữa đàng phải mang vào cổ. Chồng giận, nói em ích kỷ, không coi trọng nhà chồng. Theo chị, có cách nào để em thoát được việc này mà không làm mích lòng ai?

Hoàng Hồng (TPHCM)

Ảnh mang tính minh họa - Shutterstock
Ảnh mang tính minh họa - Shutterstock


Hoàng Hồng thân mến,

Những gì đang xảy ra trong em không phải sự ích kỷ mà đúng hơn là sự lo lắng ngày một lớn dần. Từ lâu, em đã mặc định mình không giỏi giang, vén khéo, không thích hợp làm dâu trưởng. Từ niềm tin rằng bản thân không phù hợp, em đã tìm đủ cách để tránh rơi vào vai trò này. Nay, khi hoàn cảnh đưa đẩy vào tình huống sắp phải làm điều em không tự tin, em càng thấy bất an.

Hạnh Dung muốn em phân biệt rõ: em không muốn ở nhà thờ tự, không muốn chăm sóc cha mẹ chồng vì ngại khó, ngại khổ, ngại tốn kém hay chỉ đơn giản nghĩ là mình không thể làm tốt? Công bằng mà nói, cùng chồng gánh vác trọng trách thờ cúng tổ tiên, chăm sóc cha mẹ già, giữ nền nếp, kết nối họ hàng là việc không đơn giản. Đó không chỉ là dọn về ở trong một căn nhà to đẹp, lại có thêm tiền xài mà còn là nhận một trách nhiệm, thay đổi một lối sống, có khi kéo dài đến hết cuộc đời.

Về nguyên tắc, việc gì chưa thử, chưa cố gắng thì đừng vội kết luận mình không thể làm được. Nếu hoàn cảnh bắt buộc, thay vì làm trong đau khổ, em hãy cùng chồng tìm giải pháp và cố gắng nhìn thấy niềm vui, ý nghĩa của việc mình làm. Em nên thống nhất với chồng: nếu dọn về ở nhà thờ tự, em có thể làm được việc gì; cần chồng, cha mẹ chồng, anh chị chồng hỗ trợ việc gì… Việc nào có thể thuê người làm phụ, việc gì cần đích thân làm… cũng phải cùng bàn bạc, đồng thuận. Về chi phí sinh hoạt, chi phí cho việc họ hàng, cúng kiếng, giao tiếp... nên được tính toán để mọi người có sự chung tay đóng góp hợp lý.

Em hỏi “Có cách nào thoát khỏi nhiệm vụ này mà không làm mích lòng ai?”, thực sự rất khó có giải pháp vẹn toàn. Khi đụng đến kỳ vọng gia đình, nhất là chuyện họ tộc, thường sẽ phải chấp nhận sự đánh giá của nhiều người. Để ít tổn thương nhất, em có thể thuyết phục chồng cùng em đề xuất với cha mẹ, họ hàng phương án làm thử vài tháng.

Em khoan vội bán nhà, chỉ cho thuê một thời gian rồi dọn về sống chung ở nhà từ đường. Trong thời gian ấy, em thử cố gắng tạm quên các định kiến trong lòng, thật tâm thử sức ở vai trò mới. Sau thời gian “thử việc”, nếu chính em và mọi người đều thấy em phù hợp thì em tiếp tục, còn không thì rút lui. Rút lui sau khi đã thử và cố gắng hết sức sẽ khiến cha mẹ và mọi người dễ thông cảm và chấp nhận hơn, em nhé!

Chúc em khéo léo giải quyết êm đẹp!

Hạnh Dung

Chia sẻ tâm tư cùng chị Hạnh Dung của Báo Phụ nữ, mời bạn gửi câu hỏi trực tiếp trong khung "Chat với Hạnh Dung" dưới đây hoặc gửi về email hanhdung@baophunu.org.

Chat với Hạnh Dung
Ý KIẾN BẠN ĐỌC(6)
  • Trà Mi 14-05-2026 19:25:02

    Đọc xong thấy sợ nhất là câu “trọn cả thanh xuân”. Vì thanh xuân phụ nữ ngắn lắm, cứ lo cho hết người này tới người khác, quay qua quay lại đã ngoài 40-50 tuổi rồi.

  • Huỳnh Ngọc My 14-05-2026 19:16:12

    Nhiều chị em sống kiểu “ráng thêm chút nữa”, “thôi kệ cho yên cửa yên nhà”, riết rồi quên mất bản thân cũng cần được yêu thương và nghỉ ngơi. Đến lúc kiệt sức thì người ngoài lại bảo sao phụ nữ hay cáu gắt.
    Có khi phụ nữ không cần giàu sang gì đâu, chỉ cần đi làm về có người hỏi “em mệt không?”, phụ một tay việc nhà, đứng về phía mình lúc bị áp lực từ gia đình hai bên là đủ nhẹ lòng rồi.

  • Vân Hạ 14-05-2026 19:11:48

    Tui nghĩ vấn đề không nằm ở nhà chồng hay nhà vợ, mà là người chồng có biết bảo vệ và chia sẻ với vợ không. Chứ nếu chồng hiểu chuyện thì phụ nữ đâu đến mức cảm thấy mình “mắc kẹt” trong chính cuộc hôn nhân của mình.

  • Yên 14-05-2026 19:10:02

    Có những người phụ nữ dành cả tuổi trẻ để sống cho nhà chồng, tới lúc cha mẹ ruột đau ốm lại không có thời gian chăm. Đọc mấy câu chuyện kiểu này lúc nào cũng thấy xót xa cho chữ “hy sinh” của phụ nữ Việt.

  • Hải Anh Trần 14-05-2026 19:08:30

    Nhiều nhà cứ mặc định con dâu phải gánh việc nhà chồng, còn con trai thì “vô tư” vì đã có vợ lo. Chính cái suy nghĩ đó mới làm nhiều cuộc hôn nhân ngột ngạt. Người phụ nữ nào cũng cần được đứng cùng chồng chứ không phải đứng sau để gồng hết.

  • Thụy Châu 14-05-2026 19:06:53

    Mệt nhất không phải là làm nhiều, mà là cảm giác mọi sự hy sinh bị xem như điều hiển nhiên. Làm dâu tốt thì bị cho là trách nhiệm, lỡ than một câu lại bị nói ích kỷ. Phụ nữ chịu giỏi thật nhưng chịu hoài cũng tới lúc cạn.

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI