PNO - Nhiều bậc cha mẹ dẫu ý thức con đang đi qua một đoạn đường khó trong hành trình lớn lên nhưng vẫn không đủ bình tĩnh và kiên nhẫn để làm những điều mình biết rằng đúng.
| Chia sẻ bài viết: |
Nguyễn Hà 09-05-2026 18:31:27
Tôi nghĩ anh chị nên tìm chuyên gia tâm lý gia đình hoặc tham vấn tuổi vị thành niên càng sớm càng tốt. Không phải vì con “có vấn đề” mà vì cả nhà đang mắc kẹt trong cách giao tiếp đầy căng thẳng.
Tép 09-05-2026 18:27:19
Có một điều nhiều người lớn hay quên: đòn roi có thể làm trẻ sợ nhưng không làm trẻ tâm phục. Đến tuổi dậy thì, nỗi sợ mất tác dụng thì phần phản kháng sẽ bật lên rất mạnh.
Tuấn Anh 09-05-2026 18:24:40
Đọc mà thấy thương cả hai phía. Cha thì bất lực, con thì chắc cũng đang có rất nhiều ấm ức không nói ra được. Một đứa trẻ nếu thật sự thấy an toàn với cha mẹ thì hiếm khi tìm cách trốn khỏi bữa cơm gia đình như vậy.
Trà My 09-05-2026 18:12:50
Tôi nghĩ lúc này càng dạy càng phản tác dụng. Có khi điều con cần là một người cha chịu ngồi xuống nói chuyện như hai con người bình thường, không phán xét, không truy hỏi, không dạy đời.
Hoa hồng nhỏ 09-05-2026 18:11:01
Thật ra việc anh thấy mình thất bại lại là tín hiệu tốt, vì ít nhất anh còn nhìn lại bản thân. Nhiều cha mẹ chỉ đổ hết lỗi cho con mà không chịu thay đổi cách cư xử.
Việt Hà 09-05-2026 18:08:30
Tôi để ý anh nói suốt 3 năm “giáo dục nghiêm khắc”. Một đứa trẻ sống lâu trong sợ hãi thường không sinh ra sự tôn trọng mà sinh ra khoảng cách. Giờ cháu né cha, không ăn cơm chung, không nói chuyện, đó là dấu hiệu tình cảm đang rạn rồi.
Minh 09-05-2026 18:05:43
Nhiều phụ huynh giỏi nghề ngoài xã hội nhưng về nhà lại mang tâm lý “phải sửa cho đúng”. Trong khi con cái không phải bệnh nhân để điều trị theo phác đồ. Có khi con cần được hiểu trước khi được dạy.
Phương Uyên 09-05-2026 18:04:02
Có thể càng bị ép, bị la, con càng thu mình rồi phản kháng theo kiểu im lặng. Tuổi lớp Chín rất nhạy cảm, càng bị kiểm soát mạnh càng dễ bật ngược.
Người ngoài chỉ có thể tác động đến hôn nhân khi người trong cuộc cho phép điều đó xảy ra.
Khi quyết định việc này, chồng tôi không hề có một cuộc họp gia đình để bàn bạc, phân chia trách nhiệm cho công bằng giữa các anh em.
Em cũng không nên và không cần níu kéo. Em đang từ chối ly hôn vì uất ức chứ không phải vì còn yêu.
Em không bắt anh ấy xóa sạch quá khứ nhưng cũng không cần ép mình chấp nhận điều khiến bản thân tổn thương chỉ để chứng minh sự rộng lượng.
Hành động tự ý quyết định một việc hệ trọng như vậy mà không hề bàn bạc khiến tôi rơi vào cảm giác hụt hẫng tột cùng.
Em đã mạnh mẽ gánh vác gia đình 15 năm, giờ là lúc em cần mạnh mẽ để bảo vệ mình. Hãy giành lại quyền tự do và quyền được tôn trọng.
7 năm qua anh ấy ở bên em là vì giá trị tâm hồn và con người em, hãy luôn giữ cho mình sự kiêu hãnh đó.
Tôi tự hỏi thiếu gì lúc để gọi mà cô ấy cứ chọn giờ giấc nhạy cảm, lúc gia đình tôi đang nghỉ ngơi, riêng tư như vậy...
Chỉ khi đóng hẳn cánh cửa cũ đã mục nát, chị mới có đủ không gian để đón những luồng gió mới, những niềm vui mới chị xứng đáng nhận được.
Thông thường, người vợ nào cũng mong chồng làm ra nhiều tiền, có thu nhập tốt để lo cho vợ con. Thế nhưng, em lại khác...
Đều từng đổ vỡ và đã bên nhau vài năm nhưng anh vẫn để ảnh vợ cũ công khai trên mạng xã hội, phớt lờ mong muốn được tôn trọng của tôi.
Hãy bù đắp cho con bằng sự quan tâm. Hãy đón con đi chơi, chăm sóc con nhiều hơn vào cuối tuần để san sẻ áp lực thời gian với vợ.
Hôn nhân đồng sàng dị mộng có thể ổn ở khía cạnh kinh tế và công năng nhưng về tâm lý và cảm xúc, nó giống như một quả bom hẹn giờ.
Cuối năm tôi cưới nhưng hiện tôi chỉ muốn hủy hôn vì mỗi lần tôi đến nhà chơi hầu như đều gặp chồng cũ của cô ấy đến thăm con.
Càng níu kéo chỉ càng đẩy cô ấy ra xa hơn, biến em từ một người yêu cũ từng thương thành một kẻ quấy rầy đáng sợ.
Nếu mẹ em hoàn toàn chủ động lựa chọn cuộc sống ấy, dù em thích hay không cũng không thể can thiệp.
Mẹ xin mình cho em trai đến ở nhờ để chuyện lắng xuống, đồng thời kéo dài thời gian để bố mẹ ở quê xoay xở, vay tiền trả nợ cho nó.
Khi phụ nữ nói: "Em không thể cố thêm được nữa" nghĩa là họ đã trải qua một quá trình dài chịu đựng, thất vọng và tự chữa lành trong cô độc.