PNO - Nếu em miễn cưỡng đồng ý một chuyện khiến mình không thoải mái, sự khó chịu ấy sẽ âm thầm tích tụ và ảnh hưởng đến tình cảm sau này.
| Chia sẻ bài viết: |
Lê Đức Khanh 26-05-2026 07:11:32
Ngày xưa ở nông thôn, con dâu sống chung nhà chồng muốn mua gì hay làm gì có liên quan đến tiền bạc thường phải xin cha mẹ chồng. Khi đó gia đình chủ yếu sống bằng ruộng vườn, thóc lúa nên mọi khoản chi tiêu đều do cha mẹ chồng quyết định. Muốn bán thóc lấy tiền cũng phải được đồng ý. Vì vậy, nhiều cô con dâu nghén thèm món gì hay cần mua thứ gì mà cha mẹ chồng không cho thì cũng đành chịu, gần như không có quyền tự quyết.
Còn bây giờ, con dâu đi làm có lương riêng mà mẹ chồng muốn giữ hết tiền thì thật sự không còn phù hợp. Hai thế hệ có cách sống và nhu cầu khác nhau. Người trẻ đi làm còn có quan hệ xã giao, bạn bè, đồng nghiệp, rồi chuyện hiếu hỉ, chăm lo cho cha mẹ, anh em… Nếu việc gì cần tiền cũng phải ngửa tay xin lại thì rất khó xử. Và nếu mẹ không đồng ý thì sao?
Thực tế cũng có nhiều trường hợp chồng đưa hết tiền cho vợ giữ. Đến lúc cần đi đám cưới, gặp bạn bè hay cắt tóc thì bị xét xem có cần thiết không. Vợ thấy không thân thì không cho đi cưới, thấy tóc còn được thì chưa cho cắt, bạn ở xa tới cũng bảo thôi khỏi tiếp. Tiền của bản thân nhưng lại không có quyền quyết định.
Cũng có trường hợp con cái đưa tiền cho cha mẹ giữ hộ nhưng cha mẹ lại dùng vào việc riêng hoặc cho người khác mượn. Đến lúc cần lấy lại thì khó nói, thậm chí mất lòng nhau.
Có thể mẹ chồng cháu xuất phát từ ý tốt, muốn lo xa hoặc sợ con cái tiêu xài không hợp lý. Nhưng giữ tiền theo kiểu không tin tưởng và tước luôn quyền chủ động của con cái thì không nên. Cháu cứ nhẹ nhàng nói với bà rằng mình đã trưởng thành, có thể tự quản lý tài chính và cuộc sống gia đình của mình, đồng thời cảm ơn thiện ý của bà là được.
Đồng 25-05-2026 07:06:31
Mẹ chồng mà muốn giữ tiền lương của con dâu thì chắc chắn không phải người mẹ chồng tốt đẹp gì đâu, cháu tuyệt đối đừng đưa tiền lương cho mẹ chồng. Tiền do công sức mình làm ra phải do mình nắm giữ, nếu mẹ chồng bắt cháu phải đưa thì cháu nên rời xa ngôi nhà đó. Chỉ có độc lập tự do mới có hạnh phúc. Chỉ nên sống trong ngôi nhà mang lại cho mình niềm vui còn mang lại nỗi buồn thì đó không phải là ngôi nhà nên ở.
Lala 22-05-2026 20:50:34
Tiền bạc trong gia đình mà thiếu sự tự nguyện là dễ nặng nề lắm. Cho bao nhiêu không quan trọng bằng cảm giác mình được tôn trọng.
Uyển 22-05-2026 20:42:38
Thật ra có không ít người đi làm bao nhiêu tiêu hết bấy nhiêu. Cha mẹ nhìn vậy mới sốt ruột muốn giữ giùm. Thành ra chuyện này không thể nhìn một phía.
Hạnh Nhi 22-05-2026 20:34:11
Nhiều cặp vợ chồng trẻ giờ áp lực đủ thứ, nhà cửa con cái xe cộ. Nếu không được tự chủ tài chính thì cảm giác mình vẫn chưa được xem là người lớn.
Trầm Ánh 22-05-2026 20:33:05
Tôi thấy cái khó nhất không phải chuyện ai giữ tiền mà là cách nói chuyện với nhau. Có nhà cha mẹ chỉ nhẹ nhàng góp ý nên con cái vẫn vui vẻ hỗ trợ. Có nhà cứ kiểm soát kiểu tra khảo nên con giấu luôn thu nhập thật.
Vân Anh Vũ 22-05-2026 20:26:00
Có những gia đình càng giữ tiền chung càng mất hòa khí. Mỗi lần con dâu mua mỹ phẩm, con trai đổi điện thoại là bắt đầu xoi mói. Tiền chưa chắc mất mà tình cảm thì hao mòn thấy rõ.
Kiều Nga Nguyễn 22-05-2026 20:24:19
Vấn đề là ranh giới. Góp tiền phụ gia đình khác với giao luôn quyền quản lý tài chính cho cha mẹ. Người trưởng thành mà không được tự quyết đồng tiền mình làm ra thì lâu ngày dễ sinh ấm ức.
Na 22-05-2026 20:21:44
Cũng hiểu cho mẹ chồng thôi. Nhiều người từng sống thời thiếu thốn nên lúc nào cũng lo con cái tiêu hoang, rồi lỡ biến cố không ai đỡ. Cái kiểu muốn giữ tiền nhiều khi xuất phát từ lo hơn là tham.
Nhã Uyên 22-05-2026 20:20:10
Cha mẹ cứ nghĩ giữ lương con là giữ được con. Nhưng người lớn đi làm rồi mà mỗi tháng vẫn phải “trình sổ” từng khoản chi tiêu thì dễ ngột ngạt lắm. Có người không dám mua cái áo mới cũng vì thế.
Người ngoài chỉ có thể tác động đến hôn nhân khi người trong cuộc cho phép điều đó xảy ra.
Khi quyết định việc này, chồng tôi không hề có một cuộc họp gia đình để bàn bạc, phân chia trách nhiệm cho công bằng giữa các anh em.
Em cũng không nên và không cần níu kéo. Em đang từ chối ly hôn vì uất ức chứ không phải vì còn yêu.
Em không bắt anh ấy xóa sạch quá khứ nhưng cũng không cần ép mình chấp nhận điều khiến bản thân tổn thương chỉ để chứng minh sự rộng lượng.
Hành động tự ý quyết định một việc hệ trọng như vậy mà không hề bàn bạc khiến tôi rơi vào cảm giác hụt hẫng tột cùng.
Em đã mạnh mẽ gánh vác gia đình 15 năm, giờ là lúc em cần mạnh mẽ để bảo vệ mình. Hãy giành lại quyền tự do và quyền được tôn trọng.
7 năm qua anh ấy ở bên em là vì giá trị tâm hồn và con người em, hãy luôn giữ cho mình sự kiêu hãnh đó.
Tôi tự hỏi thiếu gì lúc để gọi mà cô ấy cứ chọn giờ giấc nhạy cảm, lúc gia đình tôi đang nghỉ ngơi, riêng tư như vậy...
Chỉ khi đóng hẳn cánh cửa cũ đã mục nát, chị mới có đủ không gian để đón những luồng gió mới, những niềm vui mới chị xứng đáng nhận được.
Thông thường, người vợ nào cũng mong chồng làm ra nhiều tiền, có thu nhập tốt để lo cho vợ con. Thế nhưng, em lại khác...
Đều từng đổ vỡ và đã bên nhau vài năm nhưng anh vẫn để ảnh vợ cũ công khai trên mạng xã hội, phớt lờ mong muốn được tôn trọng của tôi.
Hãy bù đắp cho con bằng sự quan tâm. Hãy đón con đi chơi, chăm sóc con nhiều hơn vào cuối tuần để san sẻ áp lực thời gian với vợ.
Hôn nhân đồng sàng dị mộng có thể ổn ở khía cạnh kinh tế và công năng nhưng về tâm lý và cảm xúc, nó giống như một quả bom hẹn giờ.
Cuối năm tôi cưới nhưng hiện tôi chỉ muốn hủy hôn vì mỗi lần tôi đến nhà chơi hầu như đều gặp chồng cũ của cô ấy đến thăm con.
Càng níu kéo chỉ càng đẩy cô ấy ra xa hơn, biến em từ một người yêu cũ từng thương thành một kẻ quấy rầy đáng sợ.
Nếu mẹ em hoàn toàn chủ động lựa chọn cuộc sống ấy, dù em thích hay không cũng không thể can thiệp.
Mẹ xin mình cho em trai đến ở nhờ để chuyện lắng xuống, đồng thời kéo dài thời gian để bố mẹ ở quê xoay xở, vay tiền trả nợ cho nó.
Khi phụ nữ nói: "Em không thể cố thêm được nữa" nghĩa là họ đã trải qua một quá trình dài chịu đựng, thất vọng và tự chữa lành trong cô độc.