RSS

Vũ Thanh Hoa "giấu buổi chiều cô độc vào đêm"

07/08/2012 09:28 GMT+7

TTO - Từ phố biển Vũng Tàu, gần đây có một giọng thơ nữ mới đã vững vàng cất lên. “Ký sinh hoài niệm” nỗi đau tan vỡ cùng những khát vọng bản thể như sóng cuồn cuộn, Vũ Thanh Hoa đã “giấu buổi chiều cô độc vào đêm” để bước vào cuộc “cầu hôn” ký tự riêng mình.

Và chỉ khi lang thang cùng bàn phím, đắm chìm vào khoảng trời thơ ấy, chị mới thật sự được sống, được yêu, hi vọng trong hạnh phúc sẻ chia, bởi với chị “cuộc hôn nhân này không bao giờ ly dị”!

7Ocq1j1q.jpgPhóng to
Nhà thơ Vũ Thanh Hoa

Phác thảo mình

chợt thấy mình trẻ con nước mắt trẫm đau chiếc lá

chợt thấy mình cằn cỗi nụ cười mòn đá vô tri

chợt thấy mình chẳng còn gì chơi vơi nửa giấc mơ trôi phía bờ hư ảo bức tranh nửa sáng nửa tối loang lổ những gam màu

phác thảo vào đêm mình

dập dềnh sóng rưng rưng mưa mong manh cỏ dại

đứa trẻ thơ có bao giờ ngoảnh lại tĩnh lặng người đàn bà đi

Ký sinh

góa phụ ký sinh hoài niệm

non nõn mộng hoa nhập nhòe vàng hiu cuống lá

hổn hển hồi sức những chùm lông tơ thoi thóp trên vết rạn của kỳ sinh nở

chuốt búp măng những móng tay xây xát nợ nần

vẽ vệt cười chập chùng mấy ngả gân xanh

đánh phấn tô son nhằng nhịt chân chim nơi chân trời bí mật

vớt mùa nhớ quên vương vãi

ký sinh trườn dậy ký sinh giãy chết

hoài niệm vỡ tan giữa viện bảo tàng

góa phụ âm thầm đếm mảnh vết thương

Đêm thức

Khi thành phố ngủ em thao thức cùng những ký tự cánh cổng khép mình trong giấc mơ ngột ngạt bàn phím gõ rỗng đêm

đám mây lang thang như dấu ba chấm chông chênh những hồi ức địa tầng đèn đường mù mơ thức tỉnh bóng người loáng thoáng vụt qua

lớt phớt vàng đóa cúc cuối mùa thu lim dim ước lệ nơi cửa sổ giấu vòng tay bí mật bóng tối ẩn mình thôi miên

niềm vui phong phanh chưa kịp nhớ đã mong manh đốt sợi khói buồn ngày qua chưa kịp nhớ đã niêm phong bất tận chiêm bao

Bóng tối

hôm qua bóng tối lẫn vào anh đánh rơi những vì sao lấp lánh bên thềm mình đi qua nhau lặng im như bầu trời không gió

em nhìn thấy ở một nơi xa nỗi hoài nghi bay lang thang tìm một niềm tin thất lạc

anh nắm chặt những ngón tay bị thương máu nhỏ thành đóa hoa ngũ sắc xen những cành xanh gãy khúc trên nền lấm chấm đồi mồi

em quá giang một chuyến xe đêm người lái xe nhìn không rõ mặt chuyến xe lao vào bóng tối dưới những mặt nạ lạ em tìm lại anh

Cô độc chiều

em nói gì với những buổi chiều khi ngày tiễn những tia nắng cuối cùng về biển lũ chim rì rầm hò hẹn bến cảng chênh chao đợi tiếng còi tàu

mở dòng tin nhắn “Nhớ em” kỷ niệm loang sẫm phố em lang thang buổi chiều thất lạc quán café đâu cũng ngỡ anh chờ

rơi những nốt trầm về đáy phức âm ký ức phù du nỗi nhớ anh là thật em ngoa dụ nỗi buồn bằng ngôn từ lấp lánh giấu buổi chiều cô độc vào đêm

Những chiếc cúc

những chiếc cúc như tràng hạt xếp hàng mở dần ngực nắng

tóc em cuộn mùa thu ngái ngủ mưa cúi mình ăn năn

đừng nhắc lá đang úa vàng bình minh ngả màu khổ hạnh đừng tô màu mây trắng đêm cứ dài cho đủ chiêm bao…

thắp nguyện cầu trên những ngón tay lạc vào câu kinh nhắm mắt

sáng mai em thành người đãng trí

tỉ mẩn cài từng chiếc cúc hàng hàng tràng hạt vô tri

Lời cầu hôn đêm qua

trong giấc mơ đêm qua tôi cầu hôn

một người hoàn mỹ một người tri kỷ một người bao dung một người thành thật một người khuyết tật

tôi khép cánh cửa sóng chui vào chăn yên bình nằm xuống chiếc gối mặc định bàn tay phải nắm bàn tay trái độc diễn hành trình thế thân

trong giấc mơ đêm qua tôi cầu hôn tôi

tôi kết một chiếc nhẫn đeo vào ngón tay mình tôi nói: “đồng ý”

tôi biết cuộc hôn nhân này không bao giờ ly dị.

PHAN HOÀNG

Bình Luận

Vui lòng nhập nội dung bình luận.

Gửi
Về đầu trang
Top