Khóc, xỉu vì thần tượng là lành mạnh?

16/04/2012 20:51 (GMT + 7)
TTO - Khi tại Nhật, làn sóng phản đối Hallyu (văn hóa Hàn, đặc biệt là âm nhạc và điện ảnh Hàn) đang dâng cao thì các fan Việt dường như vẫn còn đang trong "cơn say nắng" vì sao Hàn.

Cũng vì "say" mà một số fan đang yêu cầu truyền thông tôn trọng quyền được cuồng thần tượng bởi đó là chuyện riêng tư, không làm hại ai... Và chọn sao Hàn để phát cuồng là vì nền giải trí Việt đang đầy rẫy xìcăngđan.

Song cũng có ý kiến cho rằng mê thần tượng đến mức khóc lóc, hôn ghế, ngất xỉu, bám đuổi bất chấp tính mạng... không phải lành mạnh mà là tự hạ thấp mình. Bạn ủng hộ ý kiến nào?

Tuổi Trẻ Online mời bạn đọc theo dõi các ý kiến sau và tham gia chia sẻ quan điểm riêng.

>> Sốt vì Big Bang
>> Hâm mộ sao để không cuồng?
>> “Không phụ thuộc thần tượng quá mức”   

Cuồng là tình cảm đáng trân trọng

Tôi cũng đã thích một nhóm nhạc Hàn sáu năm nhưng việc đó chưa bao giờ ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi. Tôi cũng khóc cười vì thần tượng nhưng chuyện đó là bình thường. Cuộc sống phải có những cảm xúc như vậy. Đâu phải ngày nào chúng tôi cũng cuồng nhiệt? Cả một đời chắc gì chúng tôi gặp họ?

Những người ấy chúng tôi chỉ biết nhìn qua lớp kính một lần không được sao? Một lần gọi tên họ không được sao? Tình cảm chờ đợi bao nhiêu năm chúng tôi bộc lộ trong một ngày cũng sai trái? Nếu như họ qua Việt Nam thường xuyên hằng tháng thì thử hỏi chúng tôi có như thế?

Thần tượng quan trọng thế sao?

Mình cũng là fan của Big Bang nhưng không tới nỗi phải cuồng thế. Nhìn lại, tôi cũng tự hỏi thần tượng là gì mà khiến người ta phải hy sinh mọi thứ vì những cái mà nó còn mơ hồ với mình? Nó có giúp mình trưởng thành hơn hay khiến mình đi theo con đường khác?

Em đã tự hỏi có ai trong các fan có thần tượng là cha mẹ, anh chị? Phải chăng thần tượng ảnh hưởng quan trọng đến cuộc đời của họ thế sao?

Góc Nhìn

Gào thét, khóc… vì thần tượng chỉ là cảm xúc của mỗi người. Điều đó cần được tôn trọng. Vậy mà nhiều người chỉ biết đứng chống nạnh, chỉ thẳng mặt mà lên án, xúc phạm. Thật sự có xứng đáng được gọi là người lớn không? Cảm ơn những người lên án chúng tôi để chúng tôi hiểu cái gọi là áp lực dư luận.

Những người chưa từng là fan như chúng tôi sẽ chẳng thể hiểu được tình cảm đó! Chúng tôi cho không nhận lại, chẳng cần họ biết đến - tình cảm như vậy rất đáng được trân trọng mà!

Tại sao mọi người cuồng nhiệt một cầu thủ, một ca sĩ ngoại, một nhà lãnh đạo thì được mà chúng tôi thích một nhóm nhạc Hàn thì không? Cuồng thì ở đâu không có, chỉ do chúng tôi quá đông nên tạo sự chú ý mà thôi. Tình cảm dồn nén bao nhiêu năm chúng tôi bộc lộ trong một ngày cũng sai trái?

Nếu như họ qua VN thường xuyên hằng tháng thì thử hỏi chúng tôi có như thế? Đã mấy ai hiểu rõ chúng tôi thích họ ở điểm gì không? Có phải vì nghĩ cũng do lăngxê, hào nhoáng, đẹp trai hay nhảy đẹp phải không?

Trước khi phê phán mong hãy tìm hiểu thật kỹ, đừng dùng suy nghĩ của mình gắn cho người khác như vậy. Chúng tôi chẳng phải người thiếu suy nghĩ. Chà đạp lên cảm xúc người khác như vậy cũng chẳng phải là văn hóa đâu.

Tôi biết vẫn có những trường hợp vì thần tượng mà làm quá nhưng đó chỉ là số ít, đừng đánh đồng cả cộng đồng chúng tôi như vậy. Tại sao luôn chê trách chúng tôi? Tại sao không có một bài viết ca ngợi nhưng fan nữ tuy nhọc nhằn vì thần tượng mà vẫn học giỏi, đạt được thành công?

Hãy nhớ người Việt Nam còn có tính tò mò. Khi nền giải trí Việt đang xuống cấp, ngoài những xìcăngđan riêng tư và tài năng mờ nhạt, chúng tôi tìm đâu một thần tượng có thể làm mình hâm mộ?  Không phải Việt Nam không có nhiều người tài năng nhưng không hợp với một phần giới trẻ như chúng tôi.

Nói đến cha mẹ, tình cảm đối với cha mẹ là tình cảm hiển nhiên và không thể so sánh với tình yêu thần tượng. Cha mẹ sống với chúng tôi và mỗi ngày chúng tôi thể hiện tình yêu đó bằng hành động của mình. Không lẽ ngày nào chúng tôi cũng gào thét con yêu cha mẹ? Không lẽ chúng tôi luôn đẫm nước mắt khi nhìn thấy ba mẹ sao? Bạn có làm điều đó không?

KHVN

Không phải ai thích K-pop cũng cuồng

Yêu thích K-pop là chuyện rất bình thường, không chỉ có ở Việt Nam mà còn nhiều nước khác trên thế giới. Hơn nữa, một người hiểu biết âm nhạc thật sự thì không bao giờ nói câu "khi nghe các ca sĩ Hàn hát, họ có hiểu gì không hay chỉ lắc lư theo tiếng nhạc?".

Đã gọi là âm nhạc thì giai điệu là quan trọng. Nếu đòi hiểu mới chịu nghe thì lời khuyên tốt nhất là hãy đi xem kịch hoặc thứ khác đi. Hơn nữa, nếu nói như lời của người phát biểu kia thì chắc hơn một nửa thế giới đều có vấn đề hết, đều cuồng hết rồi! Không phải ai thích K-pop cũng đều "cuồng".

Thanh 

Đừng chụp mũ cộng đồng fan

Nếu như những màn biểu diễn của các thần tượng Hàn Quốc là một công thức quen thuộc và không có gì đặc sắc thì tại sao họ lại có một lượng fan hùng hậu đến như vậy? Là một công thức quen thuộc vậy tại sao họ được các thị trường lớn trên thế giới công nhận? Và tại sao các màn trình diễn đặc sắc khác của V-pop lại không làm được điều đó?

Cuồng là tự hạ thấp mình

Ai chẳng có thần tượng của riêng mình, tôi cũng yêu thích một thần tượng là ca sĩ Việt Nam trung thành từ hơn 10 năm nay.

Điều quan trọng là thần tượng chỉ là nguồn cổ vũ tinh thần cho mình chứ không thể can thiệp vào cuộc sống riêng quá nhiều như vậy.

Thật không thể hiểu nổi các bạn trẻ ngày nay nghĩ gì mà khóc lên khóc xuống, đòi sống đòi chết vì những thứ phi lý như vậy? Trong khi biết bao nhiêu người cơm còn không có mà ăn chứ đừng nói tới thưởng thức nghệ thuật theo kiểu điên loạn như vậy.

Hiểu Minh

Nếu như nói tất cả những thần tượng xứ Hàn đều là ca sĩ thị trường thì phải nhìn lại, chính V-pop mới càng ngày càng nhiều ca sĩ thị trường với chất giọng yếu, trình diễn mờ nhạt không có ấn tượng nhưng lại nổi lên nhanh chóng nhờ công nghệ lăngxê, xìcăngđan.

Quá trình đào tạo của một thần tượng K-pop không phải là ngắn, có khi lên tới 10 năm. Họ phải đảm bảo được vũ đạo, thể lực và đặc biệt là giọng hát mới có thể ra mắt công chúng.

Còn V-pop thì sao? Hiện nay có mấy người đảm bảo được những điều đó? Hay bởi vì việc trở thành ca sĩ quá dễ dàng nên dần dần đã xuất hiện cụm từ "thảm họa"?

Có bạn nói rằng thần tượng là những người mà mình phấn đấu để trở thành, vậy thì bao nhiêu người có thể trở thành người làm trong ngành giải trí? Nhưng điều đó không có nghĩa rằng bạn không có quyền ước mơ đúng không? Mà đã là ước mơ thì sẽ trở thành sự thật đối với một số người và một số còn lại sẽ đi theo con đường khác và ước mơ ấy sẽ trở thành một kỷ niệm đẹp.

Giáo dục trẻ hiện nay ở các nước người ta luôn hỏi đứa trẻ ấy ước mơ của nó là gì, và những đứa trẻ không có ước mơ sẽ thu mình hơn so với các bạn khác. Trở thành nghệ sĩ cũng là ước mơ. Các thần tượng K-pop ngày còn bé luôn ấp ủ cho mình ước mơ trở thành ca sĩ, và họ cố gắng hết sức để có thể đạt được điều đó. Chẳng nhẽ sự quyết tâm đó không đáng để chúng ta noi theo?

Các fan ai cũng muốn được nhìn thấy thần tượng của mình dù chỉ một lần nên không ít người học tiếng Hàn, quyết tâm học tập để giành lấy những suất học bổng... Đó là mặt tốt nhưng sao không thấy ai nói đến?

Ngoài ra, khi các thần tượng tới Việt Nam, chính các fan nêu ra những nơi đẹp nhất, những món ăn ngon nhất của đất nước mình cho thần tượng. Và không ít thần tượng K-pop khen nức nở những món ăn tại Việt Nam trên trang cá nhân của mình. Đó không phải là một hình thức quảng bá cho hình ảnh Việt Nam hay sao?

Đừng chỉ nhìn thấy những cái xấu, những cái chưa tốt của một bộ phận các fan mà chụp mũ cả cộng đồng fan K-pop như vậy.

Katie

Vì sao chúng tôi thích nhạc Hàn?

Bài viết Sốt vì Big Bang có câu: "Tuy nhiên, ấn tượng mạnh nhất mà nhạc hội để lại vẫn là tình yêu mãnh liệt đến khó hiểu của người hâm mộ tuổi teen Việt Nam dành cho các ca sĩ K-pop, dù phần trình diễn của họ theo một công thức quá quen thuộc và không đặc sắc bằng tiết mục của một số ca sĩ khác".

Xin hỏi tác giả có biết vì sao là "công thức quen thuộc" nhưng lại được nhiều fan? Đúng là "công thức quen thuộc" nhưng là công thức quen thuộc của âm nhạc Hàn Quốc: nhóm nhạc do họ tạo ra phải trải qua một quá trình đào tạo kỹ lưỡng về thanh nhạc và vũ đạo, trình diễn "live" hoàn hảo. Hãy thử nhìn lại âm nhạc Việt Nam xem chúng ta có được công thức quen thuộc ấy chưa? Đó cũng là lý do chúng tôi yêu thích âm nhạc Hàn Quốc.

Còn câu nói "không đặc sắc bằng tiết mục của một số ca sĩ khác" thật phiến diện. Xin đừng bao giờ bộc lộ cảm xúc riêng của mình rồi áp cho người khác. Mỗi người có một cảm nhận về âm nhạc riêng và có lẽ chỉ những người trẻ chúng tôi cảm nhận khác bạn.

M.Thanh

Đừng đánh mất bản thân vì thần tượng

Trước hết ta phải hiểu được thần tượng là gì? Và thần tượng một ai đó để làm gì? Vì chưa hiểu hết các vấn đề này nên một số bạn trẻ đã đánh mất bản thân mình và có thể hạ thấp đi bản thân mình để thần tượng một ai đó không đúng với ý nghĩa của nó.

Chúng ta khi thần tượng một ai đó là nhìn họ để ngưỡng mộ và vươn lên. Không phải thần tượng một ai đó để mà phải khóc hành hạ thể xác khi không gặp được thần tượng hay thần tượng của mình làm điều gì đó mà mình thất vọng. Làm như vậy có thể chúng ta sẽ  đánh mất bản thân! 

Quãng Trí

Bạn nghĩ gì về việc một số người trẻ yêu cầu truyền thông và mọi người nói chung cần tôn trọng cảm xúc với thần tượng của họ?

Theo bạn, liệu có "bình thường" không khi một số người trẻ làm fan... cuồng đến mức coi thường cả sức khỏe, tính mạng? Gia đình ở đâu khi fan yêu thần tượng đến quên cả bản thân?

Mời bạn chia sẻ trong phần Ý kiến bạn đọc dưới đây hoặc gửi về email tinhyeuloisong@tuoitre.net.vn (vui lòng gõ có dấu tiếng Việt). 

0
Ý kiến bạn đọc (13) Gửi ý kiến của bạn
  • 4/17/2012 5:46:35 PM

    Thần tượng của tôi là vua Quang Trung Nguyễn Huệ, người đánh giặc trăm trận trăm thắng. Đấy mới là một trong những người xứng đáng được người Việt tôn sùng làm thần tượng. Vẫn biết là cảm nhận của mỗi người mỗi khác nhưng tôi không thể hiểu nổi tại sao lại có một số đông fan lại cuồng một thần tượng (chỉ hoạt động trong lĩnh vực giải trí) đến độ quên luôn lòng tự trọng như thế!? Có lẽ mỗi năm tôi cũng nên hành hương về vùng đất Tây Sơn "hôn chân tượng vua Quang Trung để chứng tỏ tình cảm" đối với thần tượng của mình chăng!?

    NgTrang
  • 4/17/2012 8:50:26 AM

    Các bạn có nghĩ là khi các bạn ái mộ thần tượng một cách điên cuồng như vậy, các thần tượng có chấp nhận cách cuồng của các bạn không hay là họ ái ngại vì cái cách cuồng của các bạn? 

    Bạn thật sự muốn thần tượng của mình phải ái ngại vì sự ái mộ đến điên dại của mình? 

    Bạn có nhớ câu chuyện về fan hâm mộ cuồng dại của Lưu Đức Hoa, nghệ sĩ Hong Kong? Cô gái vì hâm mộ Lưu Đức Hoa mà người cha của cô gái ấy phải tự tử, nhưng Lưu Đức Hoa vẫn không gặp cô gái ấy vì anh quá sợ những fan cuồng như vậy. 

    Bạn muốn thần tượng tôn trọng, yêu mến bạn, hay ái ngại và tránh né bạn? Điều đó phụ thuộc nhiều vào cái cách ái mộ của bạn.

    vĩ Khang
  • 4/17/2012 8:43:13 AM

    Tôi không thể hiểu nỗi giới trẻ ngày nay nghĩ gì. Họ cho rằng việc gào thét vì thần tượng là bình thường và việc khóc, hay ngất xỉu vì họ là điều hợp lý. Họ quên mất bài học về lòng tự trọng. Ở những nơi xem biểu diễn nghệ thuật, tạo ra tiếng ồn là hành vi rất kém văn hóa. Nó hợp lý, nó bình thường ở điểm nào đây? 

    Tôi thật sự mong các bạn hiểu một điều: một cảm xúc, tình cảm càng được biểu hiện mạnh mẽ ra lời nói và hành động, đến mức điên cuồng, đôi khi lại là vỏ bọc cho một tâm hồn rỗng, thiếu thốn và nhỏ bé.

    Khiêm Nguyệt
  • 4/17/2012 8:42:04 AM

    Thực sự cuộc đời con người ai cũng có thần tượng. Tôi không lên án hay chỉ trích các bạn trẻ thần tượng ai đó trong cuộc sống của mình, về tích cực sẽ giúp họ nhiều hơn trong cuộc sống cũng như học tập đi theo cái tốt của người mình thần tượng.

    Còn thần tượng mà la hét gào thét đến ngất xỉu như hình ảnh Tuổi Trẻ đăng lên, thì thật là các bạn trẻ nữ đã hạ thấp phẩm giá của con người của mình nhiều lắm. Các bạn suy nghĩ lại có cần cuồng nhiệt thần tượng đến mức như vậy không, các bạn có kiềm chế được bản thân mình không, điều tệ hại nào sẽ đến cho các bạn và gia đình nếu các bạn quá (si) họ chứ không phải là thần tượng nữa, nếu cha mẹ dòng họ anh em bạn bè các bạn nhìn thấy những hình ảnh các bạn như vậy họ sẽ nghĩ sao về các bạn.

    Nguyen Ba Luat
  • 4/17/2012 8:23:06 AM
    Nhìn các bạn trẻ trong ảnh bị cảm xúc điều khiển một cách nô lệ, tôi thật thấy thương cho họ. Tâm lý ngưỡng mộ một điều gì đó là không sai, nhưng nếu nó bị cảm xúc đẩy đi vượt quá giới hạn, đến nỗi phải gào thét như một kẻ điên loạn, đến nỗi phải chen lấn xô đẩy đến mức kiệt sức và ngất xỉu thì thật là hết sức sai lầm.
    D. H
  • 4/17/2012 8:20:14 AM
    Theo tôi ý kiến của tác giả bài báo này là đúng. Chúng ta không nên khóc cho thần tượng là hiện tượng không lành mạnh của giới trẻ có tâm sinh lý yếu dễ giao động. Nên khóc khi đội tuyển Việt Nam thất bại vì đó là đội tuyển của nước nhà. Big Bang chỉ là đại diện cho ca nhạc lại từ đất nước khác, các bạn khóc trở thành một nỗi xẩu hổ lớn. Thật là ngốc nghếch lại khóc cho một thần tượng ca nhạc mà chẳng hề liên quan đến mình từ một nước khác đến. Tôi nghĩ các bạn khóc trở thành một trò hề cho thiên hạ.
    Lê Thái Bảo
  • 4/17/2012 8:13:42 AM

    Có bao giờ các bạn nghĩ rằng  Cha - Mẹ mình cũng muốn là một thần tượng, họ mong muốn một tình cảm đặc biệt từ các bạn cũng giống như các bạn có một tình cảm đặc biệt với thần tượng của mình.

    THANH TUẤN
  • 4/17/2012 8:08:24 AM

    Đã nhiều lần, tôi đọc các bài viết về hiện tượng giới trẻ (tôi cũng còn trẻ) cuồng nhiệt thần tượng là các ca sỹ, diễn viên Hàn Quốc nhưng tôi không suy nghĩ nhiều mà chỉ cho đó là hành động "phởn mỡ" của một số ít bạn trẻ con nhà giàu không lo học hành, chỉ lo chơi bời lêu lổng. Tuy nhiên trong thời gian gần đây, hiện tượng đó càng ngày càng nhiều, trong một số lượng rất đông các bạn trẻ và hành vi và cảm xúc thì đã vượt quá ngưỡng thuần túy của "hâm mộ thần tượng". Tôi cho rằng, các bạn trẻ ngày nay được tiếp xúc với văn hóa nghệ thuật từ rất sớm và rất dễ ràng thông qua các phương tiện thông tin hiện đại như ngày hôm nay nên điều đó là hiện tượng hiển nhiên. Thần tượng cái đẹp, cái hay, người tài giỏi...là tốt, điều đó giúp các bạn thêm động lực, thư giãn để học tập và vươn lên trong cuộc sống. Tuy nhiên, các bạn không nên thể hiện tình cảm quá mức như vậy và hãy biết điều chỉnh và kiềm chế nó, các bạn cứ cổ vũ, tán dương, sưu tầm hình ảnh, album...để thưởng thức nhưng xin đừng gào thét, khóc lóc...

    Nguyễn Nam Việt
  • 4/17/2012 8:06:37 AM

    Tôi nghĩ  bản sắc văn hoá của một dân tộc gắn liền với thần tượng của dân tộc đó! Sao không thấy người Việt Nam cuồng nhiệt và thần tượng người Việt Nam nhỉ?

    Hai lúa
  • 4/17/2012 7:28:42 AM
    Phải chi những tình cảm cuồng nhiệt của các fan lại là tình yêu quê hương đất nước thì thật tuyệt .Phải chi ý thức nghị lực sự kiên trì chờ đợi là tình yêu biển đảo. Sự cuồng nhiệt như vây có nên không .Tại sao ý thức của chung ta lại khó hiểu như vậy .Phải chi thế hệ teen biết hóa sự cuồng nhiệt trên thành sức mạnh cho Tổ quốc thì tốt quá
    MRBigBoy
  • 4/17/2012 7:25:26 AM

    Tôi xin hỏi các bạn trẻ chết vì thần tượng, say mê vì thần tượng chứ thần tượng có chết vì các bạn không. Các bạn làm như vậy là đánh mất giá trị cao đẹp của mình rồi. Các bạn hay bình tĩnh lại.

    Thái Quảng Thanh
  • 4/16/2012 11:31:05 PM
    Nếu đi khám về thần kinh bác sỹ chỉ kết luận rằng: 1. Hệ thần kinh yếu 2. Khả năng nhận thức có vấn đề cần khám chuyên sâu.
    ThanhDuong
  • 4/16/2012 10:27:47 PM

    Tôi thật sự không hiểu cái cách mà một phần giới trẻ giờ đây thể hiện cảm xúc trước cái gọi là thần tượng. Dường như họ đã đánh mất bản thân mình, tới mức có những hành vi đúng là "cuồng".
    Cần phải nghiêm túc đánh giá là cái cách mà chúng ta giáo dục hiện giờ. Tất nhiên không ai cấm ai khi ai đó "thích" cái gì, nhưng chúng ta có quyền phê phán hành vi thái quá dẫn đến mất đi sự nhận thức vai trò của bản thân, mất đi lòng tự trọng.

    Thực tế cuộc sống rất nhiều cái đáng tôn trọng, đáng được cổ súy hơn nhiều tại sao lại tự dìm mình vào trong những đam mê mà khi tỉnh rồi mình không còn là mình nữa?

    Nếu niềm đam mê của giới trẻ bây giờ được dành nhiều hơn cho những việc học tập, cho phấn đấu vươn lên thì tốt biết bao nhiêu. Thật buồn!

    Vũ Thảo Nguyên
TTO - Sáng 20-4, tại Văn Miếu - Quốc Tử Giám và Thư viện Quốc gia Việt Nam (31 Tràng Thi, Hàng Trống, Q.Hoàn Kiếm, Hà Nội) đã đồng thời khai mạc ngày hội sách và văn hóa đọc lần thứ 4 năm 2014.
Báo Tuổi Trẻ giữ bản quyền nội dung trên website này; chỉ được phát hành lại nội dung thông tin này khi có sự đồng ý bằng văn bản của báo Tuổi Trẻ