Quan sát & bình luận

Ông Gaddafi đã không thức thời!

24/10/2011 07:40 (GMT + 7)
TT - Vạn vật đều có một mùa của chúng và có một thời khắc cho mỗi việc dưới bầu trời này: có một thời để được, có một thời để mất, có một thời để giữ, có một thời để vứt bỏ!

Nhiều người Libya xếp hàng ở Misrata ngày 22-10 để tận mắt thấy thi thể ông Muammar Gaddafi - Ảnh: Reuters

Cái chết của nhà lãnh đạo bị lật đổ Muammar Gaddafi ở Libya quả rất đáng tiếc! Ông phải chết cho dù Tòa án hình sự quốc tế có muốn ông phải sống đi nữa để đưa ông và con cái ra xét xử về các “tội ác chống lại nhân loại dưới hình thức các vụ giết người khắp đất nước Libya bởi bộ máy nhà nước cùng lực lượng an ninh Libya”. Song như trong mọi cuộc lật đổ bạo lực khác, hiếm khi nào không “nhổ cỏ, nhổ tận gốc” để tránh hậu họa một khi “đương sự” còn sống.

Liên quan đến cái chết của ông Muammar Gaddafi, Reuters ngày 23-10 dẫn lời một người tham gia khám nghiệm tử thi cựu lãnh đạo Libya cho biết ông Gaddafi thiệt mạng do vết thương từ đạn.

Việc khám nghiệm diễn ra ở một nhà xác tại thành phố Misrata, sau đó thi thể ông Gaddafi sẽ được đưa trở lại kho lạnh của một siêu thị cũ của thành phố, nơi nhiều người xếp hàng dài để tận mắt thấy thi thể người đã cai trị Libya suốt 42 năm qua.

Ông Mahmoud Jibril, thủ tướng lâm thời Libya, cho biết sẵn sàng cho phép một cuộc điều tra toàn diện về cái chết của ông Gaddafi dưới sự giám sát của quốc tế.

NGÔ HẠNH

Ông Gaddafi quả đã không thức thời để hiểu rằng muốn hay không muốn, ông cũng phải chấp hành nghị quyết ngày 17-3-2011 của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc. “Hội đồng Bảo an yêu cầu: 1-Thực hiện ngay ngưng bắn và chấm dứt toàn bộ mọi hoạt động vũ lực cùng mọi sự tấn công và ngược đãi thường dân. 2-Thiết lập vùng cấm bay trên toàn cõi Libya. 3-Cho phép mọi biện pháp cần thiết để bảo vệ thường dân cùng các khu dân cư...”.

Ông đã không nhận ra rằng nghị quyết này một khi đã được 15/15 quốc gia thành viên thông qua hoặc bỏ phiếu trắng có nghĩa ông đã bị xem như là “có lỗi” rồi và đang ở trong “tầm ngắm” của những thế lực quốc tế muốn “lấy đầu” ông qua trung gian là Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc. Chỉ cần một nghị quyết như thế là đủ để kết liễu ông rồi. Song ông lại không thức thời để nhận ra rằng lần này Nga và Trung Quốc đã không phủ quyết như vẫn thường phủ quyết, coi như “định mệnh đã an bài” và ông không tài nào “cải số” được nữa, nhất là bằng vũ lực!

Nếu ông đủ tỉnh táo để “đọc” nghị quyết đó, có lẽ ông đã phải nhận ra cái gọi là “lệnh cấm bay” chỉ là thứ yếu, đứng sau yêu cầu thứ nhất là “ngưng bắn và chấm dứt toàn bộ mọi hoạt động vũ lực cùng mọi sự tấn công và ngược đãi thường dân”. Nếu ông hiểu đó mới là cái “thòng lọng” hờm sẵn, có lẽ ông đã không làm như ông đã làm, để ba tháng sau, ngày 27-6, Tòa án hình sự quốc tế có cơ sở để ra bản cáo trạng số ICC-01/11, trong đó liệt kê tội trạng ông như sau: “Trong diễn văn trên truyền hình nhà nước ngày 15-1-2011 cùng trong một loạt diễn văn sau đó, Muammar Gaddafi và con trai mình là Saif Al-Islam vốn đang nắm quyền thủ tướng trong thực tế đã khẳng định ý định tận diệt mọi sự phản kháng chống chế độ...

Hôm 22-2-2011, Muammar Gaddafi tuyên bố: Chúng ta sẽ di dời hàng triệu người để lành mạnh hóa từng centimet của đất nước Libya, từng ngôi nhà, từng con ngõ... Về vấn đề vừa nêu, tòa ghi nhận có những chứng cớ cho thấy: 1- Lực lượng an ninh đã trải ra trên khắp nước. 2- Đã có những hoạt động tuyển mộ người nước ngoài làm lính đánh thuê để yểm trợ cho bộ máy an ninh. 3-Đã có những chỉ thị ra lệnh tuyển 2.000 người chuẩn bị sẵn sàng hành động tại Benghazi...”.

Nếu ông đủ tỉnh táo như ông từng tỉnh táo, có lẽ ông đã không chết và vô số người Libya thuộc cả hai phe, nhất là thường dân, cũng đã không phải chết! Thật vậy, cách đây năm năm, chỉ sáu ngày sau khi ông Saddam Hussein của Iraq bị bắt, ông Gaddafi đã lẹ làng tuyên bố từ bỏ chương trình vũ khí hủy diệt hàng loạt, đồng thời hoan nghênh quốc tế đến thanh tra xem ông có “nói là làm” hay không.

Trước đó năm 2003, ông đã chịu “nhận trách nhiệm về hành động của các viên chức Libya” về cái chết của 259 người trên chuyến bay 103 của Hãng hàng không Mỹ Pan Am bị nghi do tình báo Libya đánh bom rơi trên bầu trời Lockerbie ngày 21-12-1988, và chi 2,7 tỉ USD cho gia đình các nạn nhân.

Phải nói là những “bài học xương máu” của phe Taliban ở Afghanistan năm 2001 và của ông Saddam Hussein năm 2003 ở Iraq đã tác động rất nhiều đến khả năng thức thời của ông Gaddafi. Tiếc thay, lần này ông đã không nhận ra đâu là điều khoản sinh tử trong nghị quyết 1973 của Hội đồng Bảo an!

Thức thời là điều mà nay đặt ra cho không ít người trong hoàn cảnh như ông Gaddafi.

DANH ĐỨC

0
Ý kiến bạn đọc (30) Gửi ý kiến của bạn
  • 10/27/2011 7:02:58 PM
    Muỗi người một suy nghĩ, chết như thế nào là xứng? chắc gì đầu hàng là sống?
    Huỳnh Lan Điệp
  • 10/25/2011 12:27:46 AM

    Bất cứ một đường lối, chủ trương, chính sách của bất kỳ một nhà chính trị đơn lẻ hay một tập đoàn chính trị nào đó đều có tính giới hạn. Đó là vì những đường lối, chủ trương, chính sách ấy đều được đặt ra cho những mục tiêu cũng là hữu hạn, thậm chí còn ngắn ngủi hơn, chỉ để đạt được một số mục tiêu chiến thuật, nhất thời. Sai lầm chết người của đại tá Gaddafi là ở chỗ ông ta đã đem cách xử lý mục tiêu ngắn hạn cho một chiến lược dài hạn. Không đổi mới, không bảo dưỡng chính sách ư? Đó chỉ là chuyện nhỏ.

    Điều tồi tệ nhất chính là khi ông ta cảm thấy quyền lực của mình chắc chắn nhất thì đó lại chính là lúc cả xã hội Libya chỉ cần một "cú huých nhẹ nhàng" từ vấn đề sắc tộc là đã có thể nảy sinh bất ổn. Ngủ quên trên chiến thắng đã là tệ hại rồi.

    Nhưng duy trì quá lâu một thể chế độc tài gia đình trị như ông Gaddafi đã làm thì sớm hay muộn, cũng bị những thế lực vốn là đồng minh của chính mình chống lại. Sự độc tài là cần thiết để một xã hội ỏn định trở lại nhưng nếu kéo dài thì nó sẽ trở thành lực cản của chính xã hội đó. Dù rằng Gaddafi đã làm được rất nhiều điều cho độc lập dân tộc của người Libya nhưng chính sự độc tôn thái quá của ông lại là mầm mống gây nên thảm họa.

    NLB
  • 10/24/2011 5:06:03 PM
    Bạn Mai-cồ Nguyễn nói chuyện này hợp quy luật tự nhiên, tôi không hiểu đó là quy luật lý, hóa, sinh... nào! Thực ra đây là quy luật xã hội: có độc tài thì có lật đổ, có chiến tranh thì có chết chóc, có NATO thì có... chiến tranh!
    nguyễn viết lãm
  • 10/24/2011 4:31:37 PM
    Theo tôi, có thể ví chế độ Gaddafi như chế độ phong kiến độc tài, được hình thành là tất yếu lịch sử của đất nước này. Nhân dân không phản đối chế độ này dù ông Gaddafi cầm quyền quá lâu, thậm chí còn tôn sùng ông, cả châu Phi tôn sùng ông. Chuyện xa hoa của gia đình ông so với dân thường thì cũng tất nhiên thôi. Chỉ có điều ông trấn áp những kẻ phản loạn do nước ngoài giật dây quá mạnh tay làm cho hình ảnh của ông bị hoen ố. Nếu NATO không can thiệp theo "NQ LHQ" thì ông Gaddafi đã đứng vững rồi. Người dân từ bỏ ông vì sợ bom đạn của NATO! Tác giả chê ông Gaddafi không thức thời khi không chịu đầu hàng NATO? Lịch sử VN phê phán những kẻ rước ngoại bang dày mả tổ, tôn vinh những vị vua bất khuất, thà hy sinh, tù đày chứ không chịu đầu hàng! Nếu không có bom đạn của NATO mà ông Gaddafi bị lật đổ thì mới gọi là thành quả của nhân dân. Dù sao thì lịch sử Libya đã sang trang.
    Trần Dũng
  • 10/24/2011 4:13:45 PM

    Tôi thấy một số nước tiến bộ đi xa các nước lạc hậu hàng vài trăm năm, mà cứ đem cái ý nghĩ và nền kinh tế của mình áp đặt bắt họ phải theo thì thật là vô lý, cứ theo con bài này thì muôn thuở không bao giờ chập lại với nhau được, chỉ tạo cớ rồi xâm lược bằng mọi con đường.

    + Tại sao không đem cái văn minh, cái tiến bộ đi trước bằng quan hệ kinh tế thông qua các tập đoàn kinh tế, qua các hợp đồng làm ăn hai bên đều có lợi. Qua việc làm ăn mà làm cho người dân sở tại thấy con người Mỹ, người châu Âu thật là giỏi, dần dần làm cho họ tâm phục khẩu phục.

    + Như Lênin đã nói không đùa với tôn giáo mà hãy dùng kinh tế để họ đến với mình.

    Phạm Quý Hiên
  • 10/24/2011 3:47:56 PM

    Chuyện này chỉ có bản thân từng người dân Libya mới hiểu rõ, Gaddafi đúng hay NTC đúng hay sai, ai là chính nghĩa thì phải đợi thời gian trả lời, xem họ vì quyền lực hay là quyền con người !

    Gia Long
  • 10/24/2011 2:47:44 PM
    Ở đây có 2 điều cơ bản làm nên tình hình hiện tại của Li Bi . Thứ nhất , bản chất của chế độ độc tài dù ở bất cứ đâu hay xã hội nào đi nữa cũng chỉ có chung một con đường là diệt vong . Thứ hai , cái nguy hại có thể dẩn đến tiền lệ khó lường đó là sự can thiệp quân sự vào việc nội bộ của một quốc gia là điều không thể chấp nhận . Tựu trung chúng ta có thể kết luận , ở một chừng mực nào đó cả NATO và chế độ độc tài Gadhafi đều sai !
    Nguyễn Quang
  • 10/24/2011 1:55:24 PM
    Cá nhân độc tài hay tổ chức độc tài đều sẽ phải bị diệt vong theo quy luật tự nhiên.
    Michael Nguyen
  • 10/24/2011 1:23:07 PM

    Thế là Libya đã qua một trang sử mới?! Còn quá nhiều vấn đề trước mắt và sau này để ta xác định "đúng-sai" cho một chế độ... Qua vấn đề Nam Tư, Iraq rồi Libya...Cái từ "dân tộc tự quyết" quá lỗi thời? Từ chuyện riêng của một đất nước để rồi cả một thế lực thế giới vịn vào cớ "bảo vệ dân thường" đem máy bay không kích ngày đêm để tàn phá một nước có "chủ quyền"!

    Một ông Gadaffi nếu có tội thì là chuyện họ tự quyết chớ đâu cần "ngoại bang" lấy cớ để tấn công! ông Gadaffi thua là điều tất yếu... Saddam Hussein bị treo cổ! Gadaffi bị bắn chết! Là do căm thù của người dân họ hay chỉ là cách để "nhổ gai" của người phương Tây?! Cái tỉnh táo mà chúng ta cần nhận ra là cuộc chiến đã sang một hình thái mới: Thay gì đem quân tấn công nước khác như Đức, Ý, Nhật, Pháp, Mỹ đã làm thì chỉ cần vịn cớ để khiêu khích người dân nổi dậy và chiêu bài "bảo vệ dân thường" được đưa ra để thay đổi chế độ một nước, ít tốn kém hơn?!

    Dương Văn Ngọc
  • 10/24/2011 12:40:31 PM

    Chúng ta nhớ rằng, Iraq thời Saddam cũng đã từng bị áp đặt vùng cấm bay, khi các nước đế quốc muốn bảo vệ người Kurd khỏi sự đàn áp của Saddam. Nhưng như thế là không đủ để lật đổ một chế độ độc tài. Chương mới ở Lybia đã mở ra, không phải nhờ lèo tèo vài chiếc máy bay của Nato (nhất là khi không có Mỹ tham gia), mà là do nguyện vọng của người dân.

    Người đọc báo
  • 10/24/2011 11:58:36 AM
    Gaddafi đã sai khi xây dựng một chế độ độc tài. Gia đình ông sống một cuộc sống vương giả, xa hoa giữa lúc người dân còn đói khổ. Người ta có thể thấy điều đó qua những tài sản kếch sù ở nước ngoài, những dinh thự xa xỉ được canh phòng cẩn mật của gia đình ông ấy, con cái và người thân ông ấy nắm giữ những chức vụ quan trọng của chính phủ... Và trên hết, nắm giữ quyền lực đến 42 năm là không không dân chủ, không thể chấp nhận được.
    OU
  • 10/24/2011 11:52:46 AM
    Bạn nên nhớ truyền thông ở những nước phương Tây là độc lập nhé bạn. Ngay cả các chính phủ phương Tây còn e dè và không có quyền kiểm soát họ. Chính phủ Gadaffi có tốt đẹp hay không mà khi lật đổ đuợc họ người dân đã nhảy múa ăn mừng là đủ cho ta thấy sự thật rồi.
    Minh
  • 10/24/2011 11:37:31 AM
    Dù sớm hay muộn thì chế độ độc tài nào cũng phải đi đến chỗ diệt vong, ông Gaddafi cũng không thể là ngoại lệ được.
    Trần phong Lưu
  • 10/24/2011 11:32:10 AM
    Theo tôi, các tin tức về tình hình Libi dưới chế độ của ông Gaddafi đã được các hãng tin phương Tây xào nấu kỹ trước khi đưa ra công chúng theo hướng có lợi cho chính sách của các chính phủ phương Tây, thực ảo ra sao khó mà biết được. Các tin tức này cũng giống như tin tức được đưa ra trước khi Mỹ tấn công Irac do nghi ngờ Irac phát triển vũ khí hạt nhân và có quan hệ với Alqeida. Rốt cuộc chẳng có bằng chứng nào cả. Điều nguy hại hiện nay là các phương tiện truyền thông bị chi phối bởi các thế lực đen tối, lúc nào cũng tự xưng là tự do dân chủ.
    Ha Trung
  • 10/24/2011 11:27:29 AM
    Gửi bạn Kiên. Chính người dân Llibya đã đứng lên chống lại chế độ độc tài của Gadaffi. Nếu Gadaffi không ra lệnh cho quân đội bắn giết thường dân vô tội thì LHQ và NATO đã không can dự vào. Thời đại ngày nay không cho phép bất kỳ chế độ, nhà nước nào có quyền bắn giết người dân của mình mà không bị trừng phạt. Bạn có thấy người dân Libya ăn mừng nhảy múa hay không? Họ có giống 1 nước đang bị xâm lược không? Tôi thấy là không.
    Quang Minh
  • 10/24/2011 10:39:22 AM

    R -

    Gadhafi chết vì hoang tưởng. "Việc gìn giữ một chế độ hay một hệ tư tưởng là cần thiết" - xin lỗi Võ Trương Sinh - tôi không hiểu hai chữ "cần thiết" này, cần thiết đối với ai ? Với Gadhafi hay với phần lớn người dân Libya? Nato không thể đơn thuần với máy bay mà lật đổ được chế độ hay hệ tư tưởng Gadhafi mà phải thấy rằng chính đa số dân chúng Libya đã quyết định việc ấy, tất cả khởi nguồn từ vụ tự thiêu ở Tuynisia.

    Trinh bot
  • 10/24/2011 10:27:41 AM
    Gửi bạn Võ Trương Sinh, nếu lực lượng của ông Gadhafi chiến thắng áp đảo NCT thử hỏi có bao nhiêu người dân phải chết để chế độ ông ta tồn tại? Tôi nghĩ phải hàng triệu người, bạn nghĩ sao khi họ phải chết và dân chúng phải sống như "lũ chuột'' dưới sự đàn áp của chính quyền ông ta để ông và gia đình ông sống trong giàu sang...
    tran to
  • 10/24/2011 10:19:54 AM
    Bạn hiểu gì về Libya? Đất nước Libya bao gồm nhiều bộ tộc, các bộ tộc đều có tính toán riêng, khi có cơ hội họ sẽ nổi dậy tranh cướp quyền lực.
    Lê Sơn
  • 10/24/2011 9:56:28 AM
    Tôi cám ơn nhà báo Danh Dức có bài bình luận quá hay. Riêng đoạn cuối cùng tôi cho rằng có giá trị nhất, hay nhất, ý nghĩa nhất.
    Trần Minh Thanh
  • 10/24/2011 9:46:12 AM

    Khi lòng dân không còn nữa thì nên tự động rút lui đi, đằng này ông ta vẫn cố vị để duy trì sự độc tài và có khả năng cha truyền con nối theo chế độ phong kiến. Theo tôi đây là cái giá phải trả cho sự độc tài và gia đình trị. Cái chết của ông ta là lời cảnh tỉnh cho những kẻ độc tài trên thế giới.

    Hoa Thành
  • 10/24/2011 9:43:31 AM

    Tôi đồng ý với ý kiến của bạn Phạm Ngọc Hùng. Liện Hiệp Quốc hiện nay đã trở thành công cụ của các nước đế quốc tiến hành chiến tranh xâm lược một cách hợp pháp dưới chiêu bài bảo vệ nhân quyền. Thật không thể hiểu nổi khi các đế quốc xúm lại xâm lược một quốc gia có chủ quyền mà lại được coi là hợp pháp và được tung hô. Đúng là lí lẽ thuộc về kẻ mạnh và kẻ mạnh luôn luôn đúng!

    Kiên
  • 10/24/2011 9:42:07 AM

    Đại tá Gaddafi không còn cách lựa chọn khác là phải chiến đấu cho đến cùng. Cho dù có nghị quyết của LHQ hay không thì phương Tây cũng có cách tiêu diệt vị tổng thống dám chống lại họ. Chúng ta thừa hiểu ai đứng đằng sau các cuộc biểu tình gọi là "Cách mạng" này. Giả dụ Gaddafi nghiêm chỉnh chấp hành nghị quyết của LHQ thì ông cũng phải chết theo đủ kịch bản mà phương Tây chuẩn bị sẵn cho ông. Dân chúng kích động chống Gaddafi chỉ là công cụ của NATO mà thôi.

    haiquan1950
  • 10/24/2011 9:11:17 AM

    Nói ông Gadaffi không thức thời là đúng nhưng còn nhẹ. Thử hỏi ông ta hàng động mọi thứ để làm gì? chỉ để bảo vệ chế độ của ông chứ không vì quyền lợi của người dân thường. Chế độ hay hệ tư tưởng gì gì thì cũng để phục vụ nhân dân hay con người nói chung. Nếu bảo vệ chế độ xem thường sinh mệnh chính nhân dân nó thì để làm gì. Bạn và người thân của bạn có không thấy tiếc sinh mệnh của mình thì cũng đừng xem thường sinh mệnh của người khác cho dù là người dân tộc khác. Tóm lại ông Gaddafi đáng chết và lẽ ra ông ta nên chọn một cái chết ít gây thiệt hại cho dân ông ta hơn là cái kết cục vừa rồi của Lybia.

    Thanh Khiết
  • 10/24/2011 9:04:33 AM

    Ông ta đã kêu gọi ngừng bắn và giải quyết qua các biện pháp hòa bình nhưng NATO phớt lờ và kiên quyết dùng bạo lực. Nhiều nước đã đề nghị cho gia đình ông tị nạn chính trị vô điều kiện như Venezuela nhưng ông đã kiên quyết chiến đấu tới cùng và chết trên quê hương mình. Ông ta vốn có rất nhiều lựa chọn, và thực tế đã lựa chọn rất dũng cảm, đã không khiến những người ủng hộ ông phải thất vọng.

    ABC
  • 10/24/2011 8:50:04 AM
    Sức mạnh của dân không thế lực độc tài nào chống đỡ nổi!
    lê đông
  • 10/24/2011 8:46:18 AM
    Điểm lại những cuộc chiến tranh gần đây trên thế giới (chủ yếu là từ dầu mỏ) mọi người hãy tự hỏi diễn đàn chính trị này của ai do ai và vì ai? Các nước nhỏ, yếu có giá trị gì trong tổ chức này không? Câu nói lẽ phải luôn thuộc về kẻ mạnh vẫn luôn đúng.
    Phạm Ngọc Hùng
  • 10/24/2011 8:43:03 AM
    Theo ý kiến của tôi, Gaddafi có kết cục như ngày hôm nay chẳng phải do một "thế lực quốc tế" nào cả. Ở đây ông ấy chết vì ông ấy đã giết chết lòng tin của dân chúng Lybia. Hãy liên tưởng với Việt Nam chúng ta trong chiến tranh chống Mỹ, vì có lòng dân mà chúng ta có thể đánh thắng cả Mỹ và Đồng Minh. Ai nhìn những hình ảnh về cái chết của Gaddafi mà không xúc động thì không có trái tim, còn những ai nhìn những hìn ảnh ấy mà thương xót cho ông ta thì không có cái đầu. Một cái đầu tỉnh táo để xét lại những gì ông ta và gia đình đã gây nên cho nhân dân Lybia? Chỉ nhìn một vài khía cạnh được báo chí nêu lên rộng rãi như những hình ảnh xa hoa của gia đình ông, những khoản tiền cá nhân hàng trăm tỷ đô la ở nước ngoài, một thời gian cai trị hơn cả nữa đời người. Ông ta ra đi đúng theo quy luật của tự nhiên, càng đúng giáo lý nhân quả của Phật giáo. Ông ta có một kết cục bi thảm trong kho thịt giữa chợ chỉ có một nguyên nhân duy nhất: đã giết chết niềm tin của nhân dân.
    Nguyễn Hoàng An
  • 10/24/2011 8:38:32 AM
    Tôi không đồng tình với những lập luận của tác giả bài viết này. Việc gìn giữ một chế độ hay một hệ tư tưởng là cần thiết, tác giả chỉ đứng trên khía cạnh thất bại của chế độ Gaddafi mà bình luận như thế thì hơi phiến diện.
    VÕ TRƯƠNG SINH
  • 10/24/2011 8:27:46 AM

    Chỉ có chế độ quân chủ mới cho phép nhà vua của mình kéo dài thời gian trị vì đất nước theo nguyện vọng của thần dân. Đằng này ông Đại tá Gaddafi dù có công đến đâu thì đến lúc cần thiết cũng phải nhường quyền lãnh đạo đất nước cho người khác. Bài bình luận rất hay!

    MÁY SẤY KẸO
  • 10/24/2011 8:15:16 AM
    Theo ý kiến của tôi thì ông Gaddafi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chiến đấu đến cùng. Dù có chấp nhận thực hiện bao nhiêu Nghị quyết của LHQ đi nữa thì ông ta vẫn phải chết. Các nước lớn không chấp nhận sự tồn tại của một thể chế nào thì việc người đứng đầu của chế độ đó phải chết chỉ là vấn đề thời gian.
    Xuan Phuong
TTO - Hôm qua 17-6 (sáng nay 18-6 giờ VN), thị trưởng thành phố lớn thứ hai tại Canada đã bị bắt vì tội tham nhũng và có quan hệ với mafia.
Báo Tuổi Trẻ giữ bản quyền nội dung trên website này; chỉ được phát hành lại nội dung thông tin này khi có sự đồng ý bằng văn bản của báo Tuổi Trẻ