Bài dự thi Người con hiếu thảo

Chữ hiếu của cậu

14/07/2012 01:49 (GMT + 7)
TT - Ông không có lời nói ngọt ngào như rót mật, không một dạ hai vâng... Cách ông thể hiện chữ hiếu có khi chỉ là việc làm đơn sơ, là lời nói tưởng chừng vu vơ, là hành động bất chợt, giản dị, thậm chí khác lạ nhưng chứa đựng cả tấm lòng. Ông là cậu Út tôi.

Cậu Út sống cùng ông bà ngoại. Thuở nhỏ khi sống chung nhà, tôi thấy cậu chăm sóc ông ngoại bị suy tim, phổi tắc nghẽn mãn tính. Cậu thành thạo như một điều dưỡng, đo huyết áp, nghe tim, phân chia thuốc ba cữ sáng, trưa, chiều. Nhiều lần nửa đêm thức giấc, tôi thấy ông ngoại ngồi tựa lưng vào tường cho dễ thở. Cậu ngồi cạnh bên chêm gối, xịt thuốc vào miệng ngoại... cho tới lúc ngoại nằm xuống được. Cậu đỡ ngoại ngồi như vậy 3-4 lần một đêm. Có đêm gần như cậu thức trắng, rồi ngoại cũng ra đi vĩnh viễn... Nhưng ấn tượng nhất về cậu là khoảng thời gian cậu chăm sóc bà ngoại hơn 10 năm nay.

Từ ngày ông mất, gia đình nhỏ chúng tôi cũng ra riêng, chỉ còn bà ngoại, cậu mợ và đứa con gái. Cậu dọn lên tầng hai kê giường ngủ sát bên ngoại. Cậu bảo: “Cho bà bớt lạnh lẽo, đêm hôm có người cận kề, hay biết...”. Bà tôi cao huyết áp, rối loạn tiền đình nên hay chóng mặt, vui buồn thất thường, hầu như chỉ có cậu kiên trì phụng dưỡng.

Nhiệm vụ đầu tiên trong ngày của cậu là mua thức ăn sáng cho ngoại. Chỉ vài ba món lặp đi lặp lại, vậy mà cậu bận thì mẹ tôi, tôi hay bất kỳ ai đều không làm vừa ý bà. Đi cùng cậu tôi mới “giải mã” được bí quyết. Cậu tự tay bóp vụn từng cọng giá; xắt nhuyễn thịt, rau; kiểm tra sát sao xem cọng hủ tiếu, sợi mì có mềm chưa. Cậu “kiên quyết” đến mức... lì lợm, mặc chủ quán không hài lòng nhưng rồi họ cũng chuyển dần sang cảm phục! Đơn giản thế mà không phải ai cũng làm được, do sợ, ngại, mắc cỡ, thậm chí hời hợt... Có lẽ chính tình thương giúp cậu làm nên “điều thần kỳ” đó. Em Diệp, con gái cậu, nói với tôi: “Ba bận việc mua bán nên phân công em phải ăn cơm với nội. Ba bảo bà nội “làm biếng” lắm nên em phải chủ động gắp thức ăn”. Cứ xong bữa là cậu cật vấn: “Nội ăn nhiều không? Ăn món gì?”. “Điệp khúc” được nhắc đến em phát chán, còn cậu chẳng ngán tí nào. Có lẽ sự quan tâm làm cậu cứ thèm thuồng mãi!

Lo miếng ăn chưa đủ, cậu còn lo ngoại buồn, cô đơn...

Em Diệp kể: “Ba bắt em phải lên lầu học cho nội bớt quạnh quẽ. Cứ thấy em rảnh là ba bảo: “Lên nội chơi đi con”. Nhiều khi em đang chơi game, “chat chit” chưa đã, ba cũng bảo “tắt đi, lên nội”. Có lần ức quá em hỏi: “Lên nội con có gì chơi, có gì nói với nội đâu?”. Ba chỉ nhẹ nhàng: Thì con cứ quanh quẩn là được rồi”. Bản thân cậu cứ rảnh một chút là chạy lên ngoại dù chỉ “lên rồi xuống”. Khi em Diệp vào đại học xa nhà, cậu lấp khoảng trống bằng cách nuôi chú chó làm bạn với ngoại. Ngoại vui, cậu nuôi thêm con thứ hai, thứ ba. Chỉ chuyện tắm rửa cho “ba chàng ngự lâm” đã làm cậu bù đầu. Có người bảo nuôi chi nhiều dơ nhà cửa, cậu chỉ nói với tôi: “Miễn ngoại con vui là được”.

Điều làm tôi cảm phục nhất là dường như cậu bỏ ngoài tai những gì khó chấp nhận nhất trong lời nói, suy nghĩ và hành động của ngoại, vì cậu hiểu ngoại hơn ai hết. Cậu khẳng định: “Người đời có câu “khẩu Phật tâm xà” còn ngoại con thì khẩu xà tâm Phật”. Có lẽ sự đồng cảm đến từ những người mang tâm Phật. Hơn 10 năm qua, tôi thấy cậu gần như xa lánh các cuộc chơi, vui thú với bạn bè. Cậu và vợ con cũng ít khi có những dịp đi chơi xa, bởi việc “canh giữ” ông bà ngoại gần như là mục tiêu sống của cậu.

Tôi xin kết thúc bài viết bằng lời của dì Sáu bán bún gần nhà ngoại nói với mẹ tôi: “Cô biết không, tôi thường bảo hai đứa con trai rằng má không cần tiền bạc, giàu sang, má chỉ mong về già được các con chăm lo như chú Út vậy!”. Vâng. Những lời tâm sự đơn sơ đó dường như đã nói lên tất cả...

Mã số: 011

Mời bạn đọc thi viết Người con hiếu thảo

Cuộc thi viết Người con hiếu thảo với tổng giải thưởng hơn 80 triệu đồng sẽ khóa sổ nhận bài dự thi vào cuối ngày 20-9-2012.

- Tác phẩm dự thi viết về chân dung những người con có hiếu mà tác giả là người chứng kiến và biết rõ. Câu chuyện kể phải chứa đựng những giá trị nhân văn sâu sắc, cảm động về cách ứng xử, hành xử của người con với cha mẹ.

- Bài viết dự thi bằng tiếng Việt, thể loại văn xuôi, tối đa 1.000 chữ, đánh máy rõ ràng trên một mặt giấy A4 hoặc gửi bằng thư điện tử, chưa từng được đăng tải trên các phương tiện truyền thông đại chúng.

- Một tác giả có thể gửi tối đa ba tác phẩm dự thi. Dưới bút danh (nếu có) xin ghi rõ tên thật, địa chỉ và số điện thoại liên lạc. Mỗi bài viết cần kèm theo ít nhất một tấm ảnh của nhân vật và địa chỉ cụ thể nhân vật trong bài.

- Bài viết gửi về báo Tuổi Trẻ (60A Hoàng Văn Thụ, Q.Phú Nhuận, TP.HCM), ngoài bì thư ghi rõ tham gia cuộc thi viết Người con hiếu thảo hoặc gửi email theo địa chỉ: toam@tuoitre.com.vn.

Xem thêm thông tin chi tiết tại http://tuoitre.vn/Nhip-song-tre/Index.html.

Đơn vị tài trợ

BTC

0  người
Ý kiến bạn đọc (5) Gửi ý kiến của bạn
  • 10/2/2012 6:24:32 PM

    Đọc xong bài này của Diệp rất xúc động. Với lại cần nhìn lại mình thêm nữa, để trả được ơn cho đấng sinh thành.

    Nguyễn Duy Phương
  • 7/24/2012 3:00:11 PM

    Mình cũng là con trai út trong gia đình và mình cũng muốn làm được như cậu Út của bạn vì mình sợ rằng một ngày nào đó mình không bao giờ có cơ hội chăm sóc cha mẹ... Chúc cậu bạn luôn khoẻ và vui sống với niềm vui chăm sóc người mẹ kính yêu.

    Thanh Tuấn
  • 7/14/2012 10:49:53 AM

    Đơn giản, bình dị, gần gũi... nhưng nói lên được tấm lòng, bản chất của chữ hiếu. Lắm người giàu có, lo cho cha mẹ nhà cao cửa rộng, nệm ấm chăn êm... chưa hẳn là hiếu thảo khi thiếu sự cận kề, chăm sóc. Thể hiện lòng hiếu thảo theo tôi chỉ cần vậy thôi, và có lẽ cha mẹ già nào cũng chỉ cần ở con điều đó : tấm lòng chia sẻ, quan tâm, gần gũi, thương yêu...

    Lan
  • 7/14/2012 9:15:01 AM
    Cách thể hiện "chữ hiếu" của cậu bạn khiến tôi vô cùng cảm động. Những hành động tưởng chừng rất đơn giản ấy lại chứa đựng cả một tấm lòng mà những món quà đắt tiền, những món ăn mỹ vị "vô hồn" không thể nào sánh kịp. Tôi hiểu lắm tính "nhân văn" đằng sau hành động thúc giục em bạn lên ngoại học bài, ăn cơm,... Tôi tin rồi tình thương, sự hiếu thảo ấy sẽ có một tác động sâu sắc đến những người con, người cháu trong gia đình để lòng hiếu thuận được tiếp nối lâu dài qua năm tháng.
    Ngọc Nguyễn
  • 7/14/2012 8:29:56 AM

    Đọc bài báo này xong tôi thấy rất xúc động, ở thời buổi bây giờ mà có những cử chỉ yêu thương chăm sóc cha mẹ như như vậy thật hiếm. Chúc người cậu trong bài báo nhiều sức khỏe để chăm sóc mẹ, và nêu gương cho thế hệ mai sau. Cảm ơn báo Tuổi Trẻ những bài nói về cuộc sống thật hay, không cần giật tít: cướp, hiếp, giết...chỉ cần như vậy thôi là hay rồi. Chúc Tuổi Trẻ ngày càng hay!

    Thái VIết Hóa
TT -  “Những người may mắn như chúng ta chẳng phải nên làm nhiều hơn để tạo sự khác biệt sao bố?” - cậu bé 12 tuổi Jackson Lewis hỏi cha mình vào một ngày nọ.

Làm đẹp - Thời trang

Cannes 2013: rạng rỡ dáng đầm voan, ren

Cannes 2013: rạng rỡ dáng đầm voan, ren
TTO - Thảm đỏ Liên hoan phim Cannes 2013 vừa khai mạc đang nóng lên với bước chân các nữ minh tinh màn bạc trong những bộ đầm thời trang và...
(0) Bình luận | (0) Thích

Không gian sống

Nhà ở kết hợp văn phòng kinh doanh trên đất 5,2m x 11m

Nhà ở kết hợp văn phòng kinh doanh trên đất 5,2m x 11m
TTO - * Gia đình chúng tôi có mảnh đất diện tích 5,2m x 11m, muốn xây nhà 1 trệt 2 lầu vừa để kinh doanh công ty dịch vụ, vừa để ở.
(0) Bình luận | (0) Thích

Chia sẻ

Em xấu, em không được yêu?

Em xấu, em không được yêu?
TTO - Câu chuyện Chỉ vì em không "long lanh" như anh tưởng? thu hút sự chia sẻ của bạn đọc. Có người đồng cảm, có người cho rằng đó là kết...
(3) Bình luận | (24) Thích

Từ trái tim đến trái tim

Giá em đừng ghen với tình cũ

Giá em đừng ghen với tình cũ
TTO - Anh và em đều không phải là tình đầu của nhau. Cứ ngỡ sự trưởng thành, chín chắn sẽ giúp chúng mình cập bến đỗ bình yên. Nào ngờ chỉ...
(0) Bình luận | (77) Thích

Nếp nhà

Con đường mẹ chọn

Con đường mẹ chọn
TT - Tôi nhớ như in một chiều mùa đông 32 năm trước. Vừa khi gia đình tôi ra khỏi cổng tòa án thị xã QN, ba dắt tay chị tôi đi về hướng chiếc...
(0) Bình luận | (44) Thích

Gõ cửa vườn yêu

Chỉ vì em không "long lanh" như anh tưởng?

Chỉ vì em không "long lanh" như anh tưởng?
TTO - Tôi năm nay 22 tuổi. Tôi gặp gỡ và thầm thương một anh chàng 30 tuổi tình cờ gặp ở phòng khám. Anh thành đạt, chưa có người yêu....
(5) Bình luận | (28) Thích
Báo Tuổi Trẻ giữ bản quyền nội dung trên website này; chỉ được phát hành lại nội dung thông tin này khi có sự đồng ý bằng văn bản của báo Tuổi Trẻ