Cô học trò chạy bộ đến trường thi

28/06/2012 08:37 (GMT + 7)
TT - Khi chúng tôi tìm đến nhà Võ Thị Thanh Trúc (thôn 7, xã An Ninh Đông, huyện Tuy An, Phú Yên) là lúc Trúc đang chuẩn bị cho kỳ thi tuyển sinh đại học cận kề, khi nhận được tin mình được xét đặc cách tốt nghiệp THPT.
Thanh Trúc với chiếc xe đạp đã bị hư vào đúng ngày thi, trên đường đi học về - Ảnh: Huỳnh Hiếu

Nhớ lại hôm thi tốt nghiệp đó, cô học trò nhỏ đã phải chạy bộ đến trường thi vì xe đạp bị hư...

Con đường từ Chí Thạnh chạy dọc bờ sông Ngân Sơn về hướng thắng cảnh Gành Đá Đĩa là một trong những con đường quê đẹp nhất ở vùng đồng bằng duyên hải Nam Trung bộ. Nhưng nó bỗng trở thành nỗi ám ảnh suốt mấy tuần qua với cô học trò nhỏ Võ Thị Thanh Trúc (Trường cấp II-III Võ Thị Sáu, huyện Tuy An), khi em chạy trên con đường này hụt hơi mà vẫn trễ giờ thi 30 phút vì xe đạp hư.

Chiếc xe đạp giở chứng

Ngày 27-6, ông Phạm Văn Cường, phó giám đốc Sở Giáo dục - đào tạo Phú Yên, cho biết lãnh đạo sở đã có quyết định đặc cách tốt nghiệp cho trường hợp của thí sinh Võ Thị Thanh Trúc. “Sở cũng đã báo cáo các trường hợp được xét đặc cách tốt nghiệp cho Bộ Giáo dục - đào tạo biết và có ý kiến chỉ đạo nếu thấy cần thiết” - ông Cường nói.

Ngày thi tốt nghiệp THPT đầu tiên, buổi sáng thi môn văn, buổi chiều thi môn hóa, trong khi nhiều thí sinh khác có cha mẹ, người thân đón đưa, ăn nghỉ tại những nơi gần trường thì Thanh Trúc phải nôn nóng đạp xe về nhà cách nơi thi gần 15km. Ở đó, ba đứa em nhỏ cùng mấy con heo và đàn gà đang chờ chị Hai Trúc, vì ba mẹ đã đi làm xa. Nấu cơm xong và cho heo gà ăn, em đạp xe quay lại nơi thi là Trường THPT Trần Phú, giữa đường đến đồng lúa Diên Điền thì chiếc xe nổ lốp.

Trúc phải dắt xe chạy khoảng một cây số đến tiệm sửa xe nhưng tiệm sửa xe đóng cửa. Trúc dắt xe chạy tiếp thì xích xe tuột ra bị kẹt không dắt được nữa, đành gửi xe tại một đại lý bán vật liệu xây dựng gần đó, rồi vào mấy nhà gần đó hỏi mượn xe đạp. “Quýnh quáng quá, em hỏi đại vậy, chứ ai cho mượn xe người mới gặp lần đầu” - Trúc kể.

Giữa trưa nắng như đổ lửa, nhưng Trúc cứ cắm cổ chạy. Con đường trước mắt bỗng dài vô tận. “Em như thấy có một cánh cửa bỗng đóng sầm trước mặt. Em khóc. Nhưng vẫn cố chạy vì không thể dừng lại - Trúc kể tiếp - Gặp một người đi xe máy chạy qua, Trúc vẫy lại nhưng người đó chỉ tay lên đầu, em mới nhớ mình không có mũ bảo hiểm. Vậy là hết. Em biết không bao giờ kịp vào phòng thi nữa, nhưng vẫn chạy trong vô vọng bởi quay lại thì còn vô vọng hơn”.

Một tình cảnh xảy ra chưa từng gặp với các thầy giám thị, khi trước mặt là một thí sinh đầm đìa nước mắt, tay chân lẩy bẩy, nói ngắt quãng về lý do mình đến trễ hơn 30 phút. Được các thầy đưa vào phòng hội đồng để viết đơn tường trình và đơn xin cứu xét, cô học trò vẫn rất hoang mang. Khi nghe các thầy khuyên nên thi tiếp, Trúc vẫn sợ kết quả thi không được chấp nhận. “Đã học 12 năm trời rồi, giờ không lẽ bỏ ngang. Đã chạy đến đây rồi thì phải chạy tiếp thôi. Em nghĩ vậy nên tự động viên mình phải làm những bài thi còn lại cho thật tốt”- Trúc kể.

Chỉ sợ không được học

Khi đến nhà của Trúc, vật mà chúng tôi muốn thấy đầu tiên là chiếc xe đạp đã gây khổ cho em. Đó là chiếc xe đạp mà không thể biết nó là hiệu gì bởi nước sơn còn lại sau nhiều lần thay đổi đã bong tróc loang lổ. Sườn xe có vết hàn lớn như tố cáo nó đã gãy vì bị chủ nhân “bóc lột” quá mức.  “Tôi mua chiếc xe đạp này cho con bé hồi nó học lớp 7 với giá hơn 200.000 đồng vì là xe cũ” - ba Trúc, ông Võ Văn Sâm, nói.

Nói vậy thôi chứ Trúc rất yêu chiếc xe đạp này. Ngày ngày, nó đưa Trúc vượt gần 20km đến trường và về lại bất kể nắng mưa. Nếu trừ đi những ngày bị bệnh thì Trúc chưa một ngày bỏ học.

Hàng xóm ai cũng khen vợ chồng ông Sâm có số nhờ con gái đầu lòng. Gia đình đông con, chỉ mỗi mình ông là lao động chính, vợ thì đau yếu triền miên. Vậy là chị Hai Trúc phải phụ mẹ cáng đáng việc nhà, lo cho bốn đứa em, từ cô em kề 16 tuổi đến cậu em út 7 tuổi. Rau cháo cho heo gà, cơm nước giặt giũ, Trúc luôn tay tất tả. Vì vậy cô bé sớm quen với nếp thức khuya dậy sớm để ôn bài. “Em ráng ôn bài thật kỹ, làm bài tập thật nhiều vì ba mẹ không có tiền cho học thêm như bạn bè. Em sợ nhất là một ngày nào đó gia đình quá khó khăn, phải lo cho các em, em không được đi học nữa” - Trúc thổ lộ.

Bốn năm cấp II Trúc đều xếp loại giỏi, năm lớp 9 là học sinh giỏi cấp huyện. Ba năm cấp III em đều đạt học sinh tiên tiến, năm lớp 11 đoạt giải ba học sinh giỏi văn cấp tỉnh, năm lớp 12 đoạt giải khuyến khích kỳ thi học sinh giỏi tiếng Anh cấp tỉnh trên Internet. Trong kỳ thi tốt nghiệp vừa rồi em cũng đạt kết quả tốt với 41 điểm cho năm môn: toán 10, văn 7,5, Anh 8,5, sử 8, địa 7, hóa (không thi).

“Em Trúc có hoàn cảnh khó khăn nhưng học rất chăm. Ở vùng giáp biển An Ninh Đông, học sinh thường học đến cấp II thì bỏ học, trai đi biển, gái đi bóc vỏ hột đào. Có một học sinh có sức học tốt như thế lại được vào lớp chọn của nhà trường, chúng tôi rất quý” - thầy Nguyễn Trung Bình, hiệu trưởng Trường cấp II-III Võ Thị Sáu, phấn khởi kể.

Mơ làm thông dịch viên

Những ngày sau khi thi tốt nghiệp, trong khi bạn bè nô nức rủ nhau về thành phố ở luyện thi đại học thì Trúc mất ăn mất ngủ với nỗi lo không biết mình có được đi tiếp như các bạn không. “Nếu không được xét đặc cách tốt nghiệp lần này thì em sẽ đi lột vỏ hạt đào. Rồi em sẽ ôn tập để thi tốt nghiệp vào năm sau, để được tiếp tục học đại học, tiếp tục thực hiện ước mơ của mình” - Trúc xác định.

“Hồi nhỏ em thấy nhà mình khổ quá - Trúc kể - thấy bà con xung quanh cũng khổ, nên ước mơ làm cô giáo cho bớt khổ”. Rồi dần dà, Trúc phát hiện mình thích học tiếng Anh nên bắt đầu vạch kế hoạch chọn nghề gắn với yêu thích này. Trúc biết mình là học sinh ở nông thôn không được trau dồi kỹ năng nghe nói như các bạn ở thành thị nên càng phải gắng học nhiều hơn. Ước mơ trở thành thông dịch viên tiếng Anh của cô học trò miền biển lớn dần theo năm tháng.

Trúc đăng ký thi vào ngành tiếng Anh ở ĐH Nha Trang vì nhà nghèo không có điều kiện đi học xa hơn nữa. “Có lần em ra biển, bỗng dưng tự hỏi phía sau khơi xa kia là gì. Là một nơi có giống xứ mình không? Em nghĩ mình là thông dịch viên được giao tiếp với người nước ngoài, em sẽ hiểu thêm về những vùng đất mới với những con người mà mình chưa được gặp” - Trúc nói.

HUỲNH HIẾU

0
Ý kiến bạn đọc (20) Gửi ý kiến của bạn
  • 7/3/2012 12:25:17 AM

    Đất nước đang rất cần những con người trẻ tuổi mang trong mình ý chí, đam mê & khát vọng như em! Chúc em luôn nỗ lực & thành công Trúc nhé!

    Đinh Hải
  • 7/2/2012 10:20:12 PM
    Chúc mừng em đã vượt qua được hoàn cảnh khó khăn và vươn lên trong học tập. Những người như em sẽ đem lại một tương lai mới cho lớp thanh niên sau này. Chúc em có được sức khỏe tốt để vượt qua được các kỳ thi sắp tới. Và chúc em có được những người bạn tốt để chia sẻ vượt qua những thử thách sau này.
    Một bạn đọc
  • 6/30/2012 10:11:41 PM

    Thật xúc động! Cô nhớ đến ngày xưa của mình. Nhất định em sẽ thành công. Cố gắng em nhé!

    HuongVu
  • 6/30/2012 4:25:42 PM

    Tôi thật sự cảm thông cho các HS có hoàn cảnh khó khăn, phải vượt qua nhiều trở ngại để vươn lên. Chúc mừng em đã được đặc cách . Tuy nhiên cũng cần thấy rằng, HS của chúng ta còn thiếu và rất thiếu kĩ năng sống, em vẫn có thể lựa chọn phương pháp khác đến trường thi : đón xe ôm, quá giang nếu kể rõ tình cảnh... hơn là phải chạy bộ để phải chờ đợi sự cứu xét ...

    MINH NHỰT
  • 6/30/2012 10:40:19 AM

    Chỉ có một miền quê bao nắng gió mới sản sinh ra những con người có đầy đủ ý chí và đầy đủ nghị lực như vậy... cố gắng vươn lên và hãy bước tiếp bạn nhé!

    Cao Tấn Đạt
  • 6/28/2012 11:22:27 PM
    Mình cũng là một người con Phú Yên xa quê với mong muốn cháy hết mình, cống hiến hết minh cho quệ hương. Một mảnh đất đầy nắng và gió. Đã rời xa quê gần 9 năm từ khi bắt đầu vào cổng trường đại học. Mình thực sự rất tự hào khi nghe câu chuyện của bạn. Những người bạn mình và mình muốn chia sẻ và hỗ trợ bạn rất nhiều. Phú Yên rất cần những con người giàu nghị lực như bạn để có thể phát triển đi lên.
    Huỳnh tấn Thuế
  • 6/28/2012 9:56:50 PM

    Khi đọc xong chị hãnh diện và tự hào vì Phú Yên có những con người mạnh mẽ và đầy nghị lực như em. Cảm ơn Sở Giáo dục đã xử lý đúng đắn. Cố gắng thành công và cống hiến xây dựng Phú Yên em nha.

    Châu thị Liên
  • 6/28/2012 9:43:32 PM

    Chúc cháu "bay" vào giảng đường đại học từ đôi chân và khối óc của mình.

    VD
  • 6/28/2012 5:34:30 PM
    Sở GD Phú Yên đặc cách cho em Trúc hoàn toàn hợp lý và có tình. Điều này đã mở cho Em con đường vào tương lai thuận lợi hơn. Mong Em sẽ đạt được ước nguyện. Chúc em Trúc thành công.
    hoalan
  • 6/28/2012 5:19:33 PM

    Tôi tin rằng với trí thông minh và giàu nghị lực như vậy ,em sẽ thành công cho dù con đường phía trước còn dài và cũng lắm chông gai.

    Cám ơn em và báo Tuổi Trẻ đã viết lại một câu chuyện đẹp..thay vì những câu chuyện gian lân ,lùm xùm …trong kỳ thi tốt nghiệp vừa qua.

    Mong sao qua câu chuyện này sẽ có nhiều bàn tay đưa ra để giúp đỡ em và gia đình vượt qua khó khăn và em sẽ có điều kiện học tập tốt hơn hòng đạt được ước mơ của mình

    Thành Lân
  • 6/28/2012 5:16:35 PM
    Em này thật đáng khâm phục. Các bác nói đi xe ôm đúng là chẳng hiểu gì, ở cái nơi miền quê khỉ ho cò gáy làm gì nhan nhản xe ôm như thành phố mà đi. Các bác làm sao hiểu được đoạn đường 20 km đó sẽ có những nơi không nhà, vắng người.
    thanh thảo
  • 6/28/2012 4:48:40 PM

    Mình cũng từng như bạn, nhưng mình may hơn là trường ở gần. Nghị lực sẽ vượt qua tất cả, giờ mình đã tốt nghiệp ngành mình mơ ước rồi. Chúc bạn thành công.

    ha
  • 6/28/2012 4:19:01 PM

    1/Đặc cách tốt nghiệp cho em Trúc là hoàn toàn chính xác căn cứ vào học lực trong 3 năm cuối cấp. Qua sự việc này càng chứng minh thêm việc bỏ kỳ thi TNPT là bức bách vì kiến thức phải được kiểm chứng trong suốt quá trình học tập chứ không chỉ căn cứ vào 1 kỳ thi.

    Có nhiều lý do để 1 học sinh học tốt nhưng thi trượt như : sức khỏe có trục trặc; tâm lý không ổn định vì gia đình hay bản thân có chuyện đau buồn...

    2/ Có nghị lực, chăm học như Trúc thì mọi cánh cửa sẽ mở, đường dù xa nhưng đã quyết lòng đi thì sẽ tới. Góp ý với các bạn đọc là ở miền quê , giữa đồng vắng có chờ từ sáng đến khuya cũng không có xe ôm như ở nơi phố thị các bạn nha!

    Hoang Phuc
  • 6/28/2012 3:59:58 PM

    Bạn hãy nghĩ nếu như mình vào đúng tuổi như em Trúc bạn sẽ xử lý tình huống ấy như thế nào. Có người nói cần đi xe ôm. Thật vô lý, lấy đâu ra tiền mà đi, mà cũng chẳng có xe ôm đợi sẵn ở một nơi vùng quê như vậy. Tôi buồn vì mọi người xung quanh không ai quan tâm chở em đến địa điểm thi cả. Cuối cùng tình người đã giúp em có thêm nghị lực bằng cách đặc cách cho em đậu tốt nghiệp. Chúc em sẽ thành công với cuộc đời nhiều gian truân.

    phuocvt15@gmail.com
  • 6/28/2012 1:22:43 PM

    Thật xót xa cho em học trò nghèo và cũng thật buồn khi trong ngần ấy cây số đó, em không tìm được ai giúp. Nhưng nhờ đó mà qua Tuổi Trẻ, chúng ta biết thêm về nhiều cảnh khổ bên cạnh những em Gấm khoai lang, em Gương ngày nào. Chúc em sớm đạt được ước mơ bình dị của mình

    Huỳnh Hoa
  • 6/28/2012 12:46:36 PM

    Chúc mừng bạn! nhưng trong cuộc sống ngoài việc học giỏi cần phải có thêm những kỹ năng mềm để xử lý tình huống. Cách chạy bộ thật chẳng hay chút nào trong khi có nhiều cách khác như xe ôm....

    Hai lúa
  • 6/28/2012 12:42:37 PM

    Đọc bài viết về em Chị rất cảm động và thương em- một nghị lực vượt khó rất đáng hoan nghênh! Chị tin rằng với nghị lực và sự quyết tâm của bản thân, chắc chắn mọi cánh cửa ước mơ sẽ mở ra với em! Cố lên em nhé! Chúc em nhiều sức khoẻ và thi đỗ vào đại học sắp tới nhe!

    TRẦN THỊ CẨM THANH
  • 6/28/2012 10:10:29 AM

    Tôi thành thật chúc mừng em, vì được đặc cách đậu tốt nghiệp, và chia sẻ khó khăn cùng em, nhưng theo tôi em xử lí tình huống này chưa tốt. Tại sao lúc đó em không đón xe ôm đến trường, rồi sau đó trả tiền, hoặc nhờ xe đến trường rồi trình bày với hội đồng thi nhờ họ giúp... Đó là cách riêng của tôi, tuy nhiên còn nhiều cách nữa. Tôi mong rằng sau này gặp những khó khăn khác em có cách giải quyết tốt hơn, chúc em thi tốt đợt thi tới

    Trần Tuân
  • 6/28/2012 9:39:19 AM

    Không ai đóng sầm cánh cửa ước mơ được tiếp tục học tập của em, một em gái Miền Trung hiếu học. Rất hoan nghênh quyết định thuận tình, giàu tính nhân văn của Sở Giáo dục- đào tạo tỉnh Phú Yên. Tin tưởng rằng Thanh Trúc sẽ có nhiều cố gắng hơn nữa và gặt hái được nhiều thành công trên con đường học vấn. Trước hết em cần cố gắng để đạt thành tích cao trong kỳ thi tuyển sinh đại học sắp đến.

    Ngọc Lâm
  • 6/28/2012 8:57:26 AM

    Cảm ơn em đã cho chúng tôi bài học về sự nỗ lực vươn lên trong cuộc sống. Tôi tin rằng em sẽ thành công ở con đường phía trước dù em ở cương vị nào. Chúc em sẽ thi đậu vào đại học để em có cơ hội nhiều hơn lo cho bản thân, giúp cho gia đình và xã hội

    An
TT - Suốt 15 năm nay, vợ chồng ông Lê Đình Mão kiên trì cõng con trai đi học.
Báo Tuổi Trẻ giữ bản quyền nội dung trên website này; chỉ được phát hành lại nội dung thông tin này khi có sự đồng ý bằng văn bản của báo Tuổi Trẻ