Ký sự pháp đình

Cha - con, hình - bóng

29/07/2011 10:32 (GMT + 7)
TT - Hai cha con không nhìn nhau dù chỉ một cái liếc mắt. Cả hai dửng dưng giống như người xa lạ nhưng bóng họ đổ dài quyện lên nhau như muốn kéo hình lại với nhau.

Phiên tòa dân sự tranh chấp tiền cấp duỡng nuôi con tại TAND quận Ninh Kiều (TP Cần Thơ) vắng ngắt, chỉ có ba đương sự và tôi ngồi lọt thỏm trong phòng xử có hai dãy ghế song song.

Mặc dù tòa không quy định nhưng nguyên đơn và bị đơn thường ngồi riêng mỗi dãy ghế. Phiên tòa hôm ấy cũng vậy. Người mẹ cùng với con là bên khởi kiện ngồi dãy ghế phải. Người cha là bên bị kiện ngồi dãy ghế trái. Có lẽ không muốn nhìn nhau nên hai bên ngồi xoay lưng lại. Phiên tòa chưa bắt đầu, không khí đã lặng phắt. Có cảm giác không gian phòng xử rộng thênh bởi những hàng ghế trống...

Lạt lẽo

Phiên tòa bắt đầu. Qua diễn tiến tại tòa, nội dung vụ tranh chấp hiện rõ dần. Sống với nhau được sáu năm, người cha và người mẹ ra tòa ly hôn với lý do không hợp. Tòa tuyên người mẹ được quyền trực tiếp nuôi con, người cha có nghĩa vụ cấp dưỡng mỗi tháng 100.000 đồng đến khi con trưởng thành. Sau mười năm, bà yêu cầu ông thay đổi mức cấp dưỡng lên 500.000 đồng/tháng. Ông không đồng ý. Bà làm đơn khởi kiện.

Người mẹ trình bày: hiện con trai học lớp 11, năm học tới lên lớp 12 nên cần thêm những khoản chi tiêu... Bên cạnh đó, bà bị giật hụi nên phải trích một phần tiền lương công chức của mình trả nợ. Vì vậy bà mới yêu cầu thay đổi mức cấp dưỡng cho đến khi con đủ 18 tuổi. Người cha không đồng ý bởi mình đã tái hôn và có một con, phải lo cho gia đình mới, ngoài ra chuyện làm ăn dạo này gặp khó khăn.

Tòa phân tích rằng ly hôn là chuyện của người lớn nhưng con cái lại chịu thiệt thòi nhiều nhất.

Vì vậy đừng nên tính toán với con mà phải bù đắp cho trẻ mới đúng. Chủ tọa nói với bị đơn: “Tuy mối nhân duyên giữa anh và chị đã hết nhưng mối quan hệ huyết thống thiêng liêng cha con giữa anh và cháu mãi vẫn còn. Anh tính xem giờ vật giá như vậy, đòi hỏi của chị cũng chính đáng. Không nói đâu xa, luyện thi đại học chỉ một môn thôi cũng đã 500.000 đồng. Vả lại chị chỉ đề nghị anh cấp dưỡng cháu đến tròn 18 tuổi mà thôi. Nghĩa là chỉ thêm mười mấy tháng. Đây là khoảng thời gian cực kỳ quan trọng, ảnh hưởng tương lai cháu sau này rất nhiều. Mặc dù đã tái hôn nhưng anh là chủ tiệm bán đồ điện tử cũng khá lớn. Vậy mà không lo cho con được chừng ấy tiền sao?”.

Vẫn bằng giọng đều đều, người cha nói: “Tôi vừa đưa gần 12 triệu đồng nên không có tiền đưa nữa. Với lại nó ở với mẹ, sau này tôi đâu có nhờ vả gì”.

Người con đang ngồi đầu hơi cúi xuống, chợt ngẩng lên nhìn cha. Tôi ngồi phía sau nên không nhìn rõ những xúc cảm trên gương mặt em nhưng tôi thấy rõ hội đồng xét xử ngỡ ngàng.

Sốc

Chủ tọa hỏi tiếp: “Theo lời anh, chắc anh ít đến thăm và tâm sự với con? Anh có đến họp phụ huynh cho con không?”. Người cha: “Không”. Chủ tọa hỏi tiếp: “Thế anh có biết con mình học trường nào không?”. Giọng người cha hơi nằng nặng: “Tôi không biết cô ấy có gieo vào đầu thằng bé ý nghĩ thù oán gì hay không mà khi gặp tôi nó không thèm nhìn nên tôi không đến thăm, do đó tôi cũng không biết nó học trường nào”.

Người mẹ khẳng định sau khi ly hôn, người cha không hề đến thăm con lần nào. Trong suốt 10 năm, ông không làm nghĩa vụ cấp dưỡng cho con. Đến khi bà gửi đơn cho cơ quan thi hành án thì ông mới chịu đưa gộp tổng cộng gần 12 triệu đồng. Theo bà, có lẽ từ lâu hình bóng đứa con đã đứt trong trái tim người cha nên ông không quan tâm đến con. Vì vậy gặp cha, con không chào, chứ không phải bà dạy con làm việc trái đạo.

Khi được chủ tọa gọi lên, người con trai cố đứng cách xa cha mình một khoảng cách có thể. Chủ tọa ôn tồn: “Đó là cha của cháu, có gì mà cháu phải đứng tuốt ra xa như vậy? Vì sao cháu gặp cha mà không chào?”. Người con trai kể lần đó em cùng với mấy bạn trong lớp đi chơi thì gặp cha cùng người vợ sau. Lúc đó em chỉ mới học lớp 3, chạy theo gọi “cha ơi, cha ơi”.

Ông xoay lại, nhìn thấy con nhưng quay đi. Người con nói: “Sau đó con còn gặp cha thêm lần nữa, con gọi cha nhưng cha giả vờ như không nghe. Từ đó gặp cha, con không nhìn”. Có lẽ hình ảnh đó hằn sâu trong trí óc đứa trẻ tiểu học nên đến giờ người con vẫn nhớ rõ chuyện đắng ngắt trên. Người cha không phản ứng lại những gì con nói. Tòa cũng không hỏi lại, chắc có lẽ tòa không muốn khơi sâu sợ người con bị tổn thương chăng?

Tòa tuyên tăng mức cấp dưỡng lên 500.000 đồng/tháng cho đến khi người con đủ 18 tuổi. Phiên tòa bế mạc. Người cha tất tả tìm hỏi thủ tục kháng cáo. Dưới sân tòa, cái nắng gắt tháng 3 làm bóng hai mẹ con đổ dài liêu xiêu...

Xa lạ

Nội dung vụ án khiến tôi theo chân những người nói trên đến phiên phúc thẩm tại TAND TP Cần Thơ vào một ngày cuối tháng 6. Phòng xử ngập đầy ánh sáng nhưng toát lên vẻ lạnh lẽo, bởi mỗi dãy ghế chỉ có một người ngồi. Bên cạnh người mẹ không có người con.

Trông người mẹ có vẻ mệt mỏi hơn phiên tòa trước. Bà trình bày với tòa rằng nếu không vì tương lai con sẽ không kiện cáo làm gì bởi phải phơi bày chuyện riêng tư, những chuyện không mấy tốt đẹp trước tòa là điều mình không muốn.

Bà cũng nói thêm rằng mình rất cạn nghĩ khi cho con dự phiên tòa sơ thẩm, làm cho con bị tổn thương khi nghe những lời nói của người cha. Giọng người phụ nữ buồn buồn: “Sau khi dự tòa về, con tôi lầm lì, ít nói, kết quả học kỳ 2 giảm sút rõ rệt. Cũng may là đến kỳ nghỉ hè, tôi khuyến khích con tham gia việc xã hội. Rồi nó tìm đọc nhiều sách... nên dần dần mới hết sốc”.

Vị thẩm phán chủ tọa đã phân tích rằng về tình và lý thì người cha đều không đúng. Về tình thì làm cha mẹ ai cũng phải làm những điều tốt đẹp cho con cái mình và đôi khi cần còn phải hi sinh bản thân. Còn về lý thì cha phải có nghĩa vụ với con. Có lẽ hội đồng xét xử muốn người cha tự nguyện chấp nhận số tiền cấp dưỡng trên để cải thiện phần nào mối quan hệ phụ tử nên cố ra sức thuyết phục, nhưng người cha trước sau như một vẫn không rút kháng cáo. Hội đồng xét xử của phiên phúc thẩm đã bác đơn kháng cáo của người cha, tuyên y án sơ thẩm.

Họ gặp nhau ở chỗ gửi xe. Người con trai đang đứng chờ mẹ ở đó. Hai cha con không nhìn nhau dù chỉ một cái liếc mắt. Cả hai dửng dưng giống như người xa lạ nhưng bóng họ đổ dài quyện lên nhau như muốn kéo hình lại với nhau. Rồi người cha vội vã dẫn xe ra trước. Người mẹ cũng dẫn chiếc xe của mình chầm chậm đi sau. Ra khỏi cổng, họ xuôi theo đường Nguyễn Văn Cừ nhưng đến ngã rẽ mỗi xe mỗi hướng, bụi đường thốc lên mờ mịt phía sau...

MINH TÂM

0
Ý kiến bạn đọc (18) Gửi ý kiến của bạn
  • 7/30/2011 8:54:52 PM
    Tôi cũng đồng tình với anh Trần Phú Cường, chỉ thương và tội nghiệp cho đứa con, nó đâu có tội lỗi gì đâu? Phải không anh! Chỉ tức có gia đình ông bà ngoại đứa bé ấy, họ là những người không biết điều, vô liêm sĩ...
    Lê Văn Tân
  • 7/30/2011 6:47:00 PM
    Vợ chồng tôi cũng ly hôn. Khi ly hôn chúng tôi có một đứa con gái 5 tuổi, vợ tôi được quyền nuôi con. Sau khi ly hôn tôi tha thiết được thăm nom, chăm sóc cho đứa con gái. Nhưng gia đình phía vợ tôi quyết liệt ngăn cản, khi tôi đến thăm đứa em vợ là học trò của tôi cũng văng lời sỉ nhục. Đến ngày 1 tháng 6, công đoàn trường tôi gửi quà cho cháu thì nhà ngoại cũng không cho nhận. Tôi nghĩ sau này gặp con tôi gặp tôi chắc không có một chút gì tình cảm. Bởi vì tôi không được biết con tôi sống như thế nào, học trường nào, suy nghi của cháu như thế nào. Lời văn trong bài báo nói rằng hai chiếc bóng đổ dài lên nhau như một sự an ủi cho những người có cảnh ngộ như tôi.
    Trần Phú Cường
  • 7/29/2011 11:50:50 PM
    Tôi rất đồng tình với ý kiến của bạn Tạ Thị Đoan Trang và bạn Nguyễn Duy Vat. ý kiến của 2 bạn rất hay và rất đúng.
    THẾ CÔNG
  • 7/29/2011 8:09:21 PM
    Đoan Trang cũng có đôi lời chia sẻ với Phương Thảo: Con sinh ra là trách nhiệm của cha, mẹ sinh ra nó và cha, mẹ đứa bé phải có nhiệm vụ nuôi con. Không có ông nội, bà nội, ông ngoại, bà ngoại nào ngăn cấm. Trong nhiều trường hợp bà mẹ lại quá dựa dẫm vào ông ngoại, bà ngoại... để ông ngoại, bà ngoại cũng như gia đình bà mẹ ấy coi thường con rể quá mức. Thậm chí họ còn xúi con gái chia đôi tài sản để về ở với ông bà ngoại. Như vậy người mẹ đóng vai trò rất lớn trong trường hợp này, không vì quá nghe lời cha mẹ ruột của mình mà con lớn lên chỉ biết mẹ mà không biết cha.
    Tạ Thị Đoan Trang
  • 7/29/2011 7:45:32 PM

    Tôi không dự định gửi lời chia sẻ trên đây, vì đã có nhiều bạn nói thay ý tôi. Nhưng sau khi đọc cảm nhận của 2 bạn, thật sự tôi thấy bức xúc nên có vài lời muốn nói. Các bạn nói người cha ở đây đáng thương vì không giành được quyền nuôi dưỡng con. Tôi không thấy đáng thương chỗ nào cả.

    Thứ nhất, khi ly hôn thì người con trai chỉ có thể chọn hoặc là ở với mẹ hoặc là ở với cha, theo bạn thì nếu cháu ở với mẹ thì người cha đáng thương, còn ngược lại ở với cha thì người mẹ đáng thương sao? Đó không phải là vấn đề cháu ở với ai, mà là cách 2 người quan tâm chăm sóc cháu sau khi ly hôn. Ở đây người cha vẫn có thể đến thăm, đi chơi, săn sóc cháu, người cha hoàn toàn có thể làm nhiều hơn thế nữa, người mẹ không hề ngăn cản, tạo khó khăn cho anh ta. Vậy mà trong 10 năm, ở trong cùng thành phố, không phải xa xôi gì, anh ta lại không hề đến thăm cháu, đừng nói gì đến tiền cấp dưỡng chỉ 100 ngàn/tháng,thậm chí còn tệ hơn là đã ngoảnh mặt làm ngơ khi con gọi mình. Anh ta không hề có chút tình thương nào với đứa con.

    Điều thứ hai là các bạn đồng tình với anh ta, vì người con ở với mẹ, nên anh ta đâu nhận được tình cảm gì từ con, xa hơn là sự nhờ vả về sau) điều này là do người cha không nhận con mình trước và theo bạn, khi cha mẹ nuôi con thì nghĩ đến việc sau này có nhờ vả gì được đứa con không, nếu không thì bỏ mặc nó không cần nuôi? Người cha mặc dù có gia đình mới, nhưng điều đó đâu có nghĩa là con ở gia đình mới thì mới là con của mình, còn đứa con với người vợ trước đột nhiên trở thành người dưng.

    Bạn Huynh Liem nói không thể đòi hỏi nhiều ở người cha được, 500 ngàn/tháng mà bạn cho là nhiều à, khi đọc bài tôi nghĩ sao người mẹ chỉ đòi 500 ngàn (số tiền này giờ chẳng thấm vào đâu so với tiền ăn, tiền sách vở, học phí....) còn bạn thì cho là đã đòi hỏi nhiều ở một người cha ruột chu cấp cho đứa con mình. Mà người vợ cũng chỉ mong đến năm con 18 tuổi, nghĩa là chỉ mười mấy tháng nữa thôi, cho thấy người mẹ cũng cố gắng làm hết khả năng của mình để nuôi dạy cháu. Vậy mà anh ta lại tiếp tục kháng cáo. 500 ngàn/tháng X 12 = 6 triệu, chỉ 6 triệu nữa thôi mà anh ta còn mặc cả, mặc cả cho hạnh phúc của con mình.

    Tôi không hề thấy anh ta đáng thương thế nào, mà chỉ là một người cha nhẫn tâm, vô trách nhiệm, vô cảm, thật đáng lên án.

    Phương Thảo
  • 7/29/2011 3:02:02 PM

    Qua đọc bài cha-con, hình - bóng, tôi có ý kiến như sau: Thông thường con sinh ra nó gần mẹ hơn gần cha. Vì ông bà ta có câu: Người đàn ông xây nhà còn người đàn bà thì xây tổ ấm. Những bậc làm mẹ chớ quá hẹp hòi ích kỉ, để đứa con lớn lên chỉ biết mẹ mà không biết cha. Nếu một người thật sự muốn giữ hạnh phúc gia đình, phải biết chia sẽ trách nhiệm của cha mẹ với con cái để nuôi dưỡng con cái. Chứ không phải chỉ biết lợi ích cho cá nhân mình...

    Trần Trung
  • 7/29/2011 2:51:30 PM

    Làm cha, làm mẹ ai chẳng thương con và mong muốn nuôi dạy con khôn lớn. Nhưng thực tế trong nhiều trường hợp, người mẹ phải biết chia sẽ trách nhiệm nuôi dưỡng con cái, xem con là con chung của cha và của mẹ, đằng này người mẹ cứ khăng khăng một mực là con là con của mẹ, chứ không phải con của cha, đến khi có khó khăn về tài chính thì đỗ hết trách nhiệm cho người cha.

    Bạn làm chung cơ quan tôi cũng ở trong tình huống tương tự, người mẹ ích kỷ mang con về nhà cha, mẹ ruột. Cha mẹ ruột vì thương con gái nên tìm cách gây khó khăn, cản trở người cha đến thăm con mình. Đến khi có khó khăn về tài chính thì đỗ lỗi cho người cha...

    Tôi muốn nói ở đây là con sinh ra thường nó theo mẹ nhiều hơn theo cha, người mẹ phải biết đối xủ cho khéo để con nhận được tình thương của mẹ và của cha. Chứ đừng vì tư tưởng hẹp hòi, ích kỷ của riêng mình, để con lớn lên chỉ biết mẹ chứ không biết cha.

    Nguyen Duy Vat
  • 7/29/2011 2:40:42 PM

    Bạn Huỳnh Liêm thân! Đúng là khi đã ly hôn thì mỗi người điều được quyền đi tìm hạnh phúc mới cho riêng mình và họ phải có trách nhiệm với gia đình mới nhưng không thể vì thế mà lại quên đi nghĩa vụ làm cha đối với con ruột của mình. Cái này không thể gọi là đòi hỏi mà trong trường hợp này người cha buột phải có trách nhiệm thăm nôm và nuôi dưỡng con cái mình (cấp dưỡng) cho cháu được đầy đủ?

    Đó không chỉ là nghĩa vụ phải thực hiện theo luật pháp quy định mà còn là "tình thâm", tình ruột thịt cha, con. Người cha không thể chối bỏ đứa con máu mủ của mình! Còn Tòa xử không công bằng, nghiêng về người mẹ thì đó lại là một ý kiến hoàn tòan sai lầm.

    Ở đây khi xét xử tòa án phải căn cứ vào những quy định của luật pháp và nhìn vào thực tế, hoàn cảnh của mỗi người để phán quyết một bản án hợp lý hợp tình. Việc người mẹ đòi hỏi nghĩa vụ cấp dưỡng của người cha cho con cũng là đòi hỏi chính đáng, huống hồ chi cuộc sống của người cha giờ khá giả thì việc chu cấp 500.000 đồng cho con không phải là không thực hiện được.

    Chỉ vì lòng hẹp hòi, thói ích kỷ và hành động không có trách nhiệm của người cha trong suốt 10 năm trời đối với con thì sự oán hờn của cháu cũng là lẽ đương nhiên.

    Đức Nguyễn
  • 7/29/2011 2:26:06 PM

    Tính toán chi ly từng tí với con thì thật không còn gì để nói. Trừ trường hợp mình không còn khả năng. Đã sinh ra con thì phải có trách nhiệm về cả vật chất lẫn tinh thần. Đằng này tinh thần không có, mà vật chất thì so đo... Thật bất hạnh cho người con sinh ra bởi người đàn ông này!

    yhai binh
  • 7/29/2011 2:03:55 PM

    Đọc qua chia sẻ của hai bạn. Tôi đoán hai bạn chưa từng có con. Là đàn ông mình phải rộng lượng, nhất là với con cái. Nếu đứa trẻ sống với người cha thì thật là thảm họa cho cuộc đời cậu bé. Dù đã có người đàn bà khác, chuyện người lớn là chuyện của người lớn sao lại để trẻ con phải gánh chịu. Mười năm anh ta không về thăm con, không đưa tiền cấp dưỡng, gặp con ngoài đường không nhìn. Anh ta thua loài cầm thú.

    Nếu là tôi dù mẹ đứa bé không cần tôi vẫn đưa, thậm chí hàng tháng dành ra một khoản gửi tiết kiệm để lớn lên con cần - xe máy, điện thoại, tiền học ĐH... vì đó là trách nhiệm làm cha, chúng ta sinh ra thì phải có trách nhiệm.

    Hồ Duy Tâm
  • 7/29/2011 1:58:50 PM

    Người cha trong câu chuyện này kể ra cũng đáng trách nhưng người mẹ lại là người đáng trách nhiều hơn. Dẫu biết rằng đồng tiền giữa thời buổi kinh tế lạm phát hiện nay luôn bị mất giá trị nhưng đã biết vậy sao trước khi quyết định một việc quan trọng ảnh hưởng đến tương lai của con mình, người mẹ không cân nhắc và suy nghĩ thật kỹ trước khi quyết định?

    Cha mẹ ly hôn lẽ đương nhiên là con cái sẽ bị thiệt thòi và tổn thương, người mẹ lại đòi hỏi thêm tiền cấp dưỡng để đủ cho con trang trải việc học thì làm sao mà đủ được, khi cha mẹ đã mỗi người mỗi ngã, và lẽ đương nhiên người cha phải đi tìm hạnh phúc mới để ổn định cuộc sống và còn trách nhiệm với gia đình mới của mình nữa chứ! Đâu có thể đòi hỏi nhiều ở người cha được, cái gì cũng có cái giá của nó. 

    Ở đây tôi thấy Tòa đã nghiêng về người mẹ nhiều hơn, tòa cũng chưa có sự công bằng. Tại sao người mẹ không nghĩ đến một ngày nào đó con cái mình thiếu thốn trong sự học hành mà cố gắng hi sinh vì con để con mình không bị thiệt thòi? Người cha không được nuôi con cũng là quá bất hạnh rồi còn gì.

    HUỲNH LIÊM
  • 7/29/2011 1:34:48 PM

    Đã làm cha mẹ thì dù ở vào bất cứ hoàn cảnh nào cũng phải thương yêu,lo ,lắng làm hết trách nhiệm với con cái,chúng là những đứa trẻ vô tội,cha mẹ ly hôn chính là 2 "tội đồ" làm khổ con mình. Chuyện ai đúng đúng ai sai không bàn ở đây, sau khi chia tay hãy ưu tiên vì con,bù đắp lại mọi mặt cho con càng nhiều càng tốt để phần nào xoa dịu, lấp đi những khoảng trống mất mát do người lớn gây ra như thế mới hợp đạo lý.

    Ở đây tôi thấy người cha xử sự với con mình quá tệ,tính toán so đo vô cùng nhỏ nhặt chẳng khác người dưng, trong khi ông ấy thừa khả năng, thử hỏi 5 trăm ngàn mỗi tháng phụ thêm với giá cả hiện nay thì đáng là bao? Tôi cũng rơi vào tình cảnh tương tự nhưng bằng mọi cách giấu biệt không cho con biết chuyện ly hôn của ba mẹ kể cả lúc ra Tòa, hai chúng tôi không cần Tòa Án phải quyết định cấp dưỡng nuôi con mà cùng nhau tự chia sẻ giải quyết.

    Chia tay lúc cháu mới học lớp 10, nghỉ hè này cháu đã tốt nghiệp đại học y khoa. Tuy rằng là cú sốc đau buồn trong đời nhưng góp phần lo cho con ăn học thành tài đi tới tương lai tươi sáng thì đó là phương thuốc chữa lành vết thương ưu tư,mặc cảm của chính mình do làm khổ con cái khi hôn nhân ba mẹ tan vỡ!

    Đắc Trường
  • 7/29/2011 1:21:40 PM

    Tôi không thấy người mẹ có gì sai. Người con không hề nói đến việc người mẹ có nói xấu cha nó hay không. Hơn nữa, 10 năm không đến thăm con lần nào, chẳng trách gì đứa bé không còn nhớ đến cha. Ông bố dù không tình cảm gì với mẹ nó cũng phải biết thăm nuôi con đàng hoàng, đằng này còn viện cớ nó ở với mẹ, sau này không nhờ vả được gì thì phải trợ cấp cho nó. Muốn nhờ vả, muốn nó gọi là cha sao khi nó chào, ông không thèm nhìn? Muốn con cái nó tôn trọng mình, trước hết hãy yêu thương nó, đừng dối xử với nó như người dưng.

    Thùy
  • 7/29/2011 1:15:32 PM
    Người mẹ trong bài báo quá ích kỷ, bà mẹ giành quyền nuôi con thì tình cảm người con chỉ có cho người mẹ. Người cha sinh con ra không được gặp mặt và nuôi dưỡng con là điều bất hạnh. Theo quy định của Pháp luật thì người cha phải cấp tiền nuôi con, nhưng người cha đâu nhận được một tình cảm từ người con của mình. Trong trường hợp này tôi thấy người mẹ rất ích kỷ, thậm chí là rất độc ác.
    Le Thanh Thien
  • 7/29/2011 1:08:26 PM
    Đáng thương nhất vẫn là những đứa con. Làm cha mẹ không giữ được gia đình tròn vẹn cho con cái, lại còn chi li từng đồng với con, đáng thương người cha nỗi gì? Ông ta có thèm trả lời khi đứa con gọi mình, có thèm lui tới thăm nom nó đâu?
    MA BU
  • 7/29/2011 12:36:02 PM

    Đọc bài báo "Cha - con, hình - bóng" tôi thật sự xúc động và thương cảm cháu rất nhiều. Đáng lẽ ra ở lứa tuổi này cháu phải được quan tâm, chăm sóc và được đối xử tử tế về cả vật chất cũng như tinh thần! Tôi cầu mong cháu hãy cố gắng vượt qua cú sốc và nổi mặc cảm cuộc sống gia đình của mình nhé.

    Cháu hãy cố gắng học thật tốt để sau này trở thành một người con hiếu thảo, một công dân có ích cho xã hội và chứng tỏ với người thân yêu của mình rằng dù cháu không có cha bên cạnh nhưng bằng tình yêu thương của người mẹ, bằng nghị lực của chính bản thân mình cháu đã thành công trong cuộc đời.

    Còn đối với những bậc làm cha làm mẹ tôi chỉ mong rằng dù họ đã cạn tình hết nghĩa nhưng đối với con trẻ thì họ phải có trách nhiệm nuôi dưỡng, chăm sóc và sẽ chia với chúng. Chính thái độ dửng dưng, lòng ích kỷ hẹp hòi vô hình trung đã làm cho con trẻ bị tổn thương và tủi phận.

    Đối với người cha, tôi mong anh hãy suy ngẫm, hãy nhìn lại chính bản thân mình và cuộc sống của anh hôm nay, liệu việc chu cấp hàng tháng cho cháu chỉ có năm trăm ngàn đồng có quá sức không anh...? Tôi nghĩ chắc chắn anh đã tìm được câu trả lời cho riêng mình!

    Đối với mẹ của cháu, tôi vô cùng cảm thông cho hoàn cảnh của chị bởi chị vừa làm cha vừa làm mẹ của cháu, đó là nỗi khó khăn của một người phụ nữ như chị và chị đòi hỏi quyền lợi cho con mình và yêu cầu người cha phải cấp dưỡng cho con là hoàn toàn chính đáng. Chị cũng đừng ân hận vì mình đã cho con tham dự phiên tòa hôm đó vì cháu được quyền tham dự, nếu hôm đó cháu không tham dự phiên tòa thì có lẽ chị sẽ không bao giờ biết được rằng vì sao cháu không dám nhìn cha và không dám gọi cha nữa!

    Chị hãy cố gắng gần giũ cháu, chia sẽ và động viên cháu, lúc này cháu rất cần chị bên cạnh. Tôi tin rằng dù không có người đàn ông bên cạnh chị, người cha bên cạnh cháu nhưng bằng tình yêu thương rất thiêng liêng của người mẹ chị đã giúp cháu vượt qua nỗi mặc cảm của cuộc sống gia đình, giúp cháu trở thành một người đàn ông thật bản lĩnh trước cuộc sống còn nhiều khó khăn phía truớc, chị nhé!

    Minh Vũ
  • 7/29/2011 12:15:32 PM
    Tôi nghĩ việc này lỗi là do người mẹ là chính. Vì bà mẹ giành quyền nuôi con, những tâm tư tình cảm của đứa con chỉ giành cho mẹ chứ nó đâu có biết cha nó. Pháp luật yêu cầu người cha cấp tiền nuôi con, nhưng người cha đâu nhận được một tình yêu thương nào của con cho cha... Trường hợp này tôi thấy người đáng thương là người cha, còn người mẹ là độc ác...
    Truong Viet Hung
  • 7/29/2011 10:55:57 AM
    Tôi chưa được làm cha mẹ. Nhưng tôi nghĩ, con cái là điều thiêng liêng của các bậc cha mẹ, đã quyết định sinh ra thì phải nuôi nấng. Tính toán chi li với con là một điều thể hiện nhân cách hẹp hòi. Sao lại nỡ lòng nào làm tổn thương con đến vậy?
    Truc Nguyen
TTO - Nhóm bắt cóc chở D. về tới TP.HCM, đưa vào khách sạn khống chế và liên tục gọi điện, nhắn tin buộc gia đình phải chuẩn bị 1 tỉ đồng để chuộc người, nếu không sẽ giết D.
Báo Tuổi Trẻ giữ bản quyền nội dung trên website này; chỉ được phát hành lại nội dung thông tin này khi có sự đồng ý bằng văn bản của báo Tuổi Trẻ