Người "32 năm không ngủ" vẫn tiếp tục không ngủ

19/05/2008 07:01 GMT+7

TTCT - Cách đây hơn ba năm, một số phương tiện thông tin đại chúng đã giới thiệu về “người đàn ông 32 năm không ngủ”. Đó là ông Thái Ngọc, năm nay 64 tuổi, ở xã Quế Trung, huyện Nông Sơn, tỉnh Quảng Nam.

grvraXvT.jpgPhóng to
Ông Thái Ngọc trong khu rừng ông trồng cách đây bốn năm

Đến nay thì ông đã hơn 35 năm không ngủ, tưởng rằng sức khỏe suy giảm nhưng không, ngày đêm ông làm việc bình thường và hôm nay cả cánh rừng trọc 8ha đã được ông trồng qua những năm không ngủ đã phủ xanh thành một cánh rừng.

Thời gian gần đây có nhiều đài truyền hình nước ngoài như Anh, Pháp, Úc, Hàn Quốc, Thái Lan... đến tận làng quê hẻo lánh ở Nông Sơn để làm phim về ông. Ông Ngọc cùng gia đình cho biết mỗi đoàn đến làm phim từ 3-5 ngày với gần chục camera đặt khắp trong nhà, ngoài sân cùng trang trại của ông đang sản xuất. Họ quay tất cả hoạt động của ông, không bỏ một chi tiết nào. Họ chia phiên để thức cùng và ghi hình trọn đêm về công việc của ông Ngọc qua từng đêm không ngủ. Đêm ông đốt lửa, chong đèn ra ruộng cắt lúa, thu hoạch xong thì ông cuốc đất, trồng khoai, tỉa đậu... Nông nhàn thì ông đan lát thúng, rổ... Như vậy, ngày cũng như đêm ông không ngủ nhưng sức làm việc của ông đương nhiên là gấp đôi.

Có điều kỳ lạ là ông ăn uống bình thường và chẳng bao giờ đau ốm. Nhiều người hiếu kỳ biết tin ông không ngủ, đến thăm và thức cùng ông. Nhưng rồi nói vậy chứ chẳng ai có sức và bản lĩnh thức trọn cùng ông để chứng kiến ông là người trắng đêm không ngủ. Ông tâm sự: “Tôi mất ngủ từ trước năm 1975 đến nay nên tôi không có khái niệm ngủ để khỏe hay thức đêm nhiều sinh ốm đau. Với tôi, ngủ thức chưa hề phân biệt nên ngày cũng như đêm, có việc là tôi cứ làm”.

Đoàn nào đến làm phim, khi chia tay ông ra về cũng bơ phờ như “lính thất trận”, vì họ không quen “nghề” thức đêm như ông. Số tiền thù lao đoàn làm phim trả ông cũng không nhiều, ông dùng đầu tư vào trang trại. Những bộ phim họ làm đều cố gắng quảng bá về một người kỳ lạ, hơn 30 năm chưa một lần chợp mắt! Quê ông có một số người đang sinh sống tại nước ngoài, và họ đã nhìn thấy ông trên màn ảnh. Ăn theo phim tài liệu chiếu về ông, các tập đoàn kinh tế tranh thủ quảng cáo ăn theo với mỗi phút trị giá cả trăm ngàn USD.

Một số chuyên gia về y học cũng đặt vấn đề mời ông Ngọc ra nước ngoài để họ nghiên cứu và chữa trị nhưng ông không chịu đi. “Nếu vì mất ngủ mà tôi sinh ra bệnh tật, trong nước không chữa trị được thì tôi đi. Đằng này mất ngủ mà vẫn khỏe mạnh, làm việc năng suất gấp đôi thì tôi đi làm gì... Cả cánh rừng trọc 8ha, hôm nay xanh tốt như vậy cũng chính là nhờ tôi mắc bệnh mất ngủ” - ông cười hồn nhiên nói!

Tình cây, tình người

UIBRqAak.jpgPhóng to
Chiếc đèn tự chế đêm đêm cùng thức với ông để trồng rừng

Tại trang trại, ông chia ra nhiều vùng để trồng các loại cây phù hợp với thổ nhưỡng. Trong đó ông trồng keo lai và những loại cây ăn quả cùng nhiều loại cây lấy gỗ như: cây dó bầu, chò, sao đen... nhằm bảo tồn giống gỗ quí của rừng đang có nguy cơ tuyệt chủng. Mấy ao cá tại trang trại cũng chính tay ông đào qua nhiều đêm không ngủ. Những đêm không mưa, có trăng là ông làm việc có năng suất hơn. Còn những đêm tối trời thì “bạn” của ông là đống lửa và ánh đèn dầu do ông tự chế.

Cây đèn này như một “cây đèn thần” - khi thắp lên, gió mạnh cũng không tắt! “Đêm không ngủ mà hết việc là những đêm tôi buồn lắm! Cứ hết nằm cho thẳng lưng rồi đi vào đi ra, hút thuốc và uống nước chè, trông trời mau sáng để nhìn rừng cây đang từng ngày phủ kín đồi hoang. Cây cũng như người, có chăm sóc nó mới phát triển được!” - ông tâm sự. Ngoài trang trại dưới chân núi Dương Lụi, ông Ngọc còn có một trang trại cách đó khoảng 4km, cũng trồng cây lấy gỗ. Hiện nay ông chưa có thu hoạch gì, độ mười năm nữa thì ông có trong tay bạc tỉ.

Gần trang trại của ông, tại núi Dương Lụi có hai vợ chồng già nghèo đã hơn 80 tuổi sống đơn côi với rừng đã gần 30 năm. Những khi hết việc ông thường xuyên lui tới để động viên và chăm sóc hai cụ. Ngoài công việc thường ngày, ông cũng giúp hai cụ trong sản xuất nông nghiệp để ông bà có lương thực sống qua ngày. Nhờ không ngủ, đêm ông thức canh nên lúa cũng như các loại cây trồng có củ của ông, cũng như của hai cụ, không bị heo rừng ủi phá.

Ông cũng ít khi về làng, vì làng bây giờ người đông đúc hơn xưa, đất đai cũng không có để sản xuất. Trừ khi trong làng có gia đình nào gặp hoạn nạn hoặc có người qua đời thì ông mới về chia sẻ và giúp đỡ họ, vì “nghĩa tử nghĩa tận!”.

Trên thế giới cũng có rất nhiều người không ngủ được, nhưng thời gian mất ngủ không dài như ông Ngọc. Ông đã “trắng đêm không ngủ” hơn nửa đời người, liệu ông có mất ngủ cho đến cuối đời không, ngay cả ông hiện nay cũng chưa biết được. Nhưng cái được hiện nay là ông đã phủ được màu xanh trên cánh rừng mà chiến tranh ngày xưa đã tàn phá.

VŨ CÔNG ĐIỀN
Bình luận (0)
    Xem thêm bình luận
    Bình luận Xem thêm
    Bình luận (0)
    Xem thêm bình luận