Một hành trình thiểu số

26/11/2013 16:13 GMT+7

TTCT - Điều gì khiến một người con trai là con trai hoặc một người con gái là con gái? Đó là tất cả những thứ nhìn thấy được hay là thứ gì đó sâu thẳm bên trong?

Khi chọn cho mình cái tên J-Jay thay vì tên khai sinh Jenifer, J - nhân vật chính trong tiểu thuyết Tôi là J (*) của nữ tác giả Cris Beam - đã thay đổi một thứ nhìn thấy được để có thể đến gần hơn với bản chất vô hình của mình.

NfRnKmyC.jpgPhóng to

Cha mẹ của Jenifer Juana Silver hết lòng yêu thương con gái. Họ làm việc vất vả, tiết kiệm suốt nhiều năm để con có thể vào bất cứ đại học nào và có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng có những sắp đặt hoàn toàn nằm ngoài ý muốn, vì Jenifer thật ra là một đứa con trai sinh ra trong cơ thể con gái.

Cris Beam là nhà văn Mỹ, giáo viên dạy viết văn tại Đại học Columbia và Đại học New York. Cuốn sách đầu tay của bà Transparent: Love, Family and Living the T with Transgender Teenagers (2007) đã đoạt giải Lambda Literary và Stonewall Honor Book. Tôi là J (2011) là tiểu thuyết đầu tiên có nhân vật chuyển giới được đưa vào danh sách sách nên đọc của các trường trung học ở bang California.

Sở hữu năng khiếu nghệ thuật đáng quý với tính cách độc đáo, nhưng J chưa bao giờ được sống thoải mái mà luôn bị chế nhạo, thách thức và xử tệ chỉ vì bề ngoài của mình. Tâm lý hoàn toàn là của một người con trai, bởi vậy J luôn phải đối mặt với nỗi hổ thẹn ghê gớm khi sống trong cơ thể nữ giới.

J tìm cách che giấu, cố làm cho mình trở nên vô hình bằng những lớp quần áo rộng lùng thùng và cư xử theo lối chẳng con gái chút nào. Thế nhưng khi J bắt đầu có tình cảm đặc biệt với cô bạn thân duy nhất Melissa thì nhiều mâu thuẫn không thể tránh khỏi đã nảy sinh.

J biết rằng mình phải tự tiến lên để được sống đúng như là mình. Những can thiệp y học để thay đổi cơ thể chỉ là chuyện nhỏ, điều khó khăn hơn cả là giành được sự chấp nhận đối với thân phận thực của một người chuyển giới. Con đường đầy bất trắc đó J phải tự đi một mình, nhưng không thể tới đích nếu không có những người thật sự yêu thương và trân trọng nó vì chính bản thân nó.

Sau tác phẩm Transparent rất thành công dựa trên câu chuyện có thật về một nhóm thiếu niên chuyển giới, Cris Beam tiếp tục khai thác đề tài vừa nhạy cảm vừa gai góc này bằng tiểu thuyết. Nhờ thế mạnh của thể loại hư cấu, nhân vật J được xây dựng rất sống động. Thu mình trong thế giới riêng nhưng J không trốn chạy một cách tiêu cực, mà luôn khao khát dấn thân để giành lấy những gì mình muốn.

Phản ứng của J trước ý định xây dựng tiết mục múa của Melissa - thể hiện hình ảnh người chuyển giới như một sự lột xác hay biến hóa - là một trong những điểm then chốt của cuốn sách. J luôn cố gắng thể hiện một thực tế: chẳng có sự biến hóa nào cả, nó luôn là con trai, không phải người đồng tính nam hay đồng tính nữ, nó chỉ sinh ra nhầm cơ thể mà thôi.

Nó có thể thẳng thắn, quyết đoán như một chàng trai đích thực, nhưng cũng yếu đuối, sợ hãi vì đơn giản nó là con người. Là người chuyển giới có gì đó đặc biệt, nhưng đồng thời cũng bình thường. Nó cũng bao gồm những khía cạnh xấu và tốt, thú vị và điên rồ, và đầy nhân tính như mọi thứ trên đời. Vậy mà rất khó khăn để làm người khác hiểu ra điều hiển nhiên ấy.

Nói cho cùng, cuốn sách của Cris Beam không hẳn viết về một người chuyển giới, mà là câu chuyện về hành trình tìm kiếm bản ngã, về sự thỏa hiệp và từ bỏ để hướng tới hạnh phúc. Ở đây không chỉ người chuyển giới được đề cập như “kẻ khác biệt”, còn có vấn đề về sắc tộc, về các thế hệ, các khuynh hướng sống khác nhau, đó đều có thể coi như những nhóm thiểu số với những khó khăn riêng để hòa nhập.

J từng băn khoăn: Mà cuối cùng con người là cái gì? Là phép cộng gộp tất cả các phần lại à? Hay là một vài phần thôi? Có phải một người chỉ là những gì mà anh ta thừa nhận, hay là cả những gì anh ta chối bỏ? Có lẽ điều quan trọng nhất là học cách trân trọng tất cả những khả năng đó.

Làm sao nó giải thích được với cô rằng nó không phải là nguồn cảm hứng, hay con rối, hay đồ chơi của ai hết. Làm sao nó giải thích được rằng cô không thể bắt đầu hiểu về cuộc sống của nó khi mà phần lớn thời gian ngay chính nó còn không hiểu được?... Điều đó cũng giống như... dòng máu đang chảy trong huyết mạch nó.

Đó là bất biến, là hiển nhiên, không phải là thứ nó kiểm soát hay lựa chọn được. Người ta có thể đắp ra bên ngoài đủ loại cơ bắp và da thịt, rồi thêm quần áo cùng hình xăm, son phấn và mũ nón, nhưng không gì có thể thay đổi được dòng máu ấy.

(Tôi là J)

(*): Tôi là J, tiểu thuyết của Cris Beam, Dương Xuân Thảo dịch, Công ty Đông A và NXB Văn Học, 2013

THANH VÂN
Bình luận (0)
    Xem thêm bình luận
    Bình luận Xem thêm
    Bình luận (0)
    Xem thêm bình luận