Phóng to |
| Minh họa: Thái Sinh |
Anh là người cùng quê với chị. Anh tinh tế, chị nhạy cảm. Hai người là bạn của nhau.
Anh đến thăm. Nhìn chị giây lát, anh chỉ ngôi nhà mới xây phía trước, hỏi: "Nhìn ngôi nhà kia em thấy đẹp không?". "Đẹp". "Đẹp ở những phần nào?". "Đẹp toàn bộ! Tường, cửa... Nói chung đẹp hết". "Phần móng có đẹp không?". Chị cười: "Anh này! Ai để ý chi đến móng nhà?". Anh cười, nói: "Đúng vậy. Nhìn ngôi nhà đẹp không ai để ý đến phần móng nhà. Nhưng ai cũng biết móng là phần quan trọng nhất của một công trình kiến trúc. Nếu không có chân móng vững chắc thì toàn bộ công trình đẹp đẽ bên trên sẽ không có.
Em có biết mỗi viên đá kết thành chân móng nghĩ gì không? Không à? Nếu muốn biết đá nghĩ gì em hãy thổi hồn vào nó. Nghĩa là em hãy đặt mình vào đá mà nghĩ suy. Đá nói rằng dù không được chú ý, dù bị lãng quên nhưng đá tự hào được gánh trên mình sự đẹp đẽ được tôn vinh. Nếu đá bị tách khỏi vị trí, bỏ lăn lóc bên ngoài thì chỉ còn là vật tầm thường mất đi nghĩa sống". Anh nhìn sâu vào mắt chị, dịu dàng tiếp: "Em ạ! Dù bị khuất lấp theo thời gian thì giá trị đối với cuộc sống luôn được trân trọng, vì tự thân giá trị đã là sự tôn vinh".
Chị nhìn anh, cùng mỉm cười với anh. Chị hiểu vì sao anh nói vậy. Nỗi buồn chợt tan.
Áo Trắng số 15 (ra ngày 15-8-2010) hiện đã có mặt tại các sạp báo. Mời bạn đọc đón mua để thưởng thức được toàn bộ nội dung của ấn phẩm này. |


Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận