* Bà Trần Thị Thanh Diệu - Trưởng Ban Văn hóa - Xã hội, HĐND TP.HCM:
Cần có biện pháp ngăn chặn tiêu cực
Đề nghị mới đây của Bộ Văn hóa - thông tin cấm kinh doanh karaoke, theo tôi, không khả thi. Tôi không hiểu Bộ Văn hóa - thông tin đánh giá ra sao mà lại "dẹp" một loại hình văn hóa khi nó đang là nhu cầu của dân?
Trước đây vào năm 2001, UBND TP.HCM có chỉ thị 17 tạm ngưng cấp phép cho loại hình karaoke. Tạm ngưng không có nghĩa là không cho hoạt động mà chỉ để chấn chỉnh, qui hoạch lại, nhằm mục đích vừa đáp ứng yêu cầu của người dân vừa có những biện pháp để ngăn chặn tiêu cực ở loại hình kinh doanh nhạy cảm này. Quan điểm của Ban Văn hóa - xã hội (HĐND TP.HCM) là ủng hộ chỉ thị này.
Theo tôi, quản lý nhà nước với loại hình kinh doanh karaoke là cho hoạt động, nhưng ở mức độ nào và phải có biện pháp để cho nó hoạt động tốt hơn.
* Ông Lê Hồng Phúc, cán bộ công an hưu trí ở Q.1, TP.HCM:
Tôi đã làm đơn nhiều lần, nhưng...
Không cần phải đi đâu xa, ngay sát nhà và phòng ngủ của tôi là một điểm karaoke. Sự ồn ào, mất trật tự ở điểm karaoke này diễn ra liên tục từ sáng cho đến tận 12g đêm. Quan sát và dọ hỏi, ước tính nơi đây có khoảng 30 - 40 cô gái ăn mặc rất hở hang, nhiều cô nhậu nhẹt xả láng với khách đến mức ói mửa. Tại đây có khoảng 8-9 buồng để ăn và ôm, cùng 6-7 phòng để ca hát. Nhiều đêm họ ca hát ồn ào quá mức. Tôi cũng đã ba, bốn lần gửi đơn cho UBND phường, quận, thành phố và Sở Văn hóa - thông tin, song tình hình không thay đổi...
Tôi nghĩ những tụ điểm karaoke trá hình này cần phải được loại bỏ.
* Bạn đọc Hữu Nhật (Q.3):
Luật lệ đã có nhiều nhưng do quản lý lỏng lẻo
Tôi đã thử lục tìm một số văn bản liên quan đến hoạt động kinh doanh karaoke. Thì đây, cách nay gần... 10 năm, Nhà nước đã có những qui định cụ thể để ngăn chặn và xử lý những biểu hiện tiêu cực ở các điểm karaoke (nghị định 87/CP ngày 12-12-1995 và nghị định 88/CP ngày 14-12-1995).
Các nội dung nghiêm cấm, các điều kiện hành nghề, mức xử phạt những vi phạm trong karaoke nói chung là khá cụ thể, nghiêm ngặt. Phải chăng do ta quản lý lỏng lẻo hay do “biết mà cố tình cho qua” nên những biến tướng trong karaoke mới nảy sinh?
* LS Đặng Đình Mạnh:
Một giải pháp cảm tính, không có cơ sở pháp luật
Việc đề nghị cấm hẳn kinh doanh loại hình này của Bộ VH-TT, tôi cho rằng rõ ràng là một giải pháp mang tính chất cảm tính, nửa vời, bất công, không khả thi và không có cơ sở pháp luật.
- Cảm tính là vì đề nghị này không căn cứ trên một sự thẩm định khoa học, nghiêm túc mà lại căn cứ vào dư luận.
- Nửa vời là vì không cấm triệt để, toàn bộ trên lãnh thổ VN mà vẫn cho phép tồn tại ở các cơ sở có vốn nước ngoài.
- Bất công vì các nhà kinh doanh trong nước lại bị cấm, nhưng các nhà kinh doanh nước ngoài vẫn được phép hoạt động.
- Không khả thi vì dù đã cấm, nhưng các nhà kinh doanh trong nước vẫn có thể kinh doanh karaoke hợp pháp bằng cách góp vốn hay thành lập mới với các nhà kinh doanh có vốn nước ngoài.
- Không có cơ sở pháp luật vì không có qui định nào chỉ rõ kinh doanh karaoke là trái với thuần phong mỹ tục cả.
Tối đa: 1500 ký tự
Hiện chưa có bình luận nào, hãy là người đầu tiên bình luận