RSS

Thơ Trần Từ Duy: ​Lãng quên mà chẳng quên lãng được 

16/10/2016 11:38 GMT+7

TTO - “Trần Từ Duy muốn, qua những dòng thơ của mình, đánh đu giữa hệ lụy yên tĩnh và hệ lụy động vọng. Một tâm hồn không thấy mấy khi được tĩnh lặng là tâm hồn của Trần Từ Duy... 

Ảnh: V.VIỆT
Ảnh: V.VIỆT

“Có một lòng giếng. Có một mặt suối không yên lặng. Có kẻ muốn phỉ báng cuộc đời để thăng hoa đời mình. Có kẻ muốn nhổ neo một bờ bến để lãng quên.

Lãng quên mà chẳng quên lãng được vì hệ lụy của đời chằng chịt như tơ vò làm sao ai thoát được. Chỉ có tình yêu mới cứu vãn được đôi phần...”. Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn viết như thế về thơ Trần Từ Duy - bài viết được in lại trong tập Thơ Trần Từ Duy vừa được NXB Trẻ ấn hành.

Nhân ngày lễ tiểu tường (giáp năm) của Trần Từ Duy (Đông Ki-Rét), gia đình anh tổ chức đêm thơ tưởng niệm Trần Từ Duy vào 18g ngày 16-10 tại nhà hàng Đất Sét (16A Lê Hồng Phong nối dài, Q.10, TP.HCM) với mong muốn có sự hội ngộ đầy đủ bạn bè của anh.

Những ngày tâm bệnh nghĩ về xanh của cỏ

Anh yêu em bởi em nhiều quá thể

Không như tùng, như bách và như anh

Em mọc khắp như là em có thể

Sống vĩnh hằng xanh đến hết mình xanh.

Em là cỏ, vậy thôi, em là cỏ

Tên của em gần gũi với hoa hèn

Những dị thảo kỳ hoa nào sang cả

Nhìn em xanh mà không dậy cơn ghen?

Em mang phận một đời thân cỏ rác

Chân oan khiên giẫm đạp biết bao lần

Em như thể đứng ngoài bao cái ác

Xanh xanh xanh và cứ hết mình xanh.

Anh cũng muốn đời mình như em vậy

Màu ta xanh rợn đến cả chân trời

Ta cỏ dại mát lưng người té ngửa

Và phận hèn nhưng xanh ngắt muôn nơi.

Ta về

Ta về ngồi lại với ta

Thấy thân tứ đại đã già nua hơn

Cuộc chơi mất mất còn còn

Nghe ra mỏi mỏi mòn mòn máu xương

Ta về chơi với giọt sương

Nghe an nhiên trước vô thường bể dâu

Bao nhiêu oán oán sầu sầu

Bao nhiêu đớn đớn đau đau không còn.

Ta về ngồi lại cùng non

Cao cao thấp thấp có hơn nhau gì!

Tưởng rằng non đứng ta đi

Nghe ra sao quá ngu si thế này?

Ta về lội với biển sâu

Nghe tang điền đã chuyển màu dưới chân

Trên đầu lấp loáng phù vân

Quanh ta lấm lấm bụi trần lem lem

Ta về ngồi lại với em

Em như nghìn sợi lạt mềm vô minh

Buộc ta vào một cõi tình

Ta không hết sức bình sinh vẫy vùng.

Ăn mày

Hỡi thí chủ ta giờ cô lạnh lắm

Cho ta đi chút nắng lấy từ trời

Cho ta nữa tâm lành không chứa ác

Và cho ta thanh thoát một nụ cười

Hỡi thí chủ ta nghèo nàn đạo hạnh

Không thấy trăng chỉ thấy ngón tay người

Kinh với kệ muôn kiếp ngồi tụng niệm

Chỉ được điều quá khỏe một đôi môi

Hỡi thí chủ ta giàu sân hận lắm

Giàu ngu si, giàu cả những mưu cầu

Sông thương nhớ một đời ta chìm đắm

Một bờ mê! Bến giác ở nơi đâu?

Hỡi thí chủ cho ta niềm khốn khổ

Cho ta xin chật vật những phận người

Ta thương tích xin người không băng bó

Để chia đau cùng với những đau đời.

T.TRIỀU

Bình Luận

Vui lòng nhập nội dung bình luận.

Gửi
Về đầu trang
Top