RSS

Thơ Nguyễn Thị Minh Thái: "Ướp thật đẫm nỗi buồn khô"

07/08/2016 11:09 GMT+7

TTO - Phải chăng thời gian của ta / chỉ tiêu dùng vào một việc / ướp thật đẫm nỗi buồn khô?…

Cạn 

Sông Lô chiều hoang vắng

không đôi bờ lau trắng

không gió thổi cuồng điên

không một niềm quạnh vắng

Dòng sông đã cạn lòng

mưa xuân rơi thầm lắng…

 

Sen muộn

Đầm sen vắng hoe

hè qua

để lại thẫm xanh

tầng tầng lá già

và để lại

nỗi buồn còn già hơn lá

nở muộn phiền trong lác đác hoa

 

Hoàng tử bé

Ngày quánh đặc như ly cà phê Ban Mê

không đường 

rực nóng

bỏng môi

thuần túy đen

Cả một ngày dài ta ép ta làm việc

vội vã như điên

như thể đêm nay 

lúa không gặt xong

nước lũ mai về cuốn hết

những giấc mơ réo sôi vàng hoa cúc

Người đàn ông kia

hoàng tử bé từ đâu lạc đến

cười hồn nhiên bạo tàn

Như lũ

cuốn hết lúa vàng đi

cuốn hết hoa cúc đi...

 

Sóng hồ Tây như sóng biển

Chiều sắp bão buồn không chịu nổi

ngày hạnh phúc

ngắn tày gang

Ta không còn bé

đạp xe

lang thang trên phố

con hổ ta

âm u

liếm nỗi buồn hang ổ

Ta không biết ta thiếu gì

đau ở đâu

chiều buồn

hoa cụp mặt

sáng qua hồ

nghĩ đến sự ngắn ngủi

hạnh phúc

Mặt hồ Tây màu thép lạnh

ào ào sóng biển đẩy xô...

 

Trà sen

Trong tả tơi cánh sen vụn

bứt ra từ tay người làm trà

nhụy vàng đang trầm mặc lên hương

Để được trà sen

chỉ cần dứt tung cánh hoa

lấy mỗi gạo sen

Chỉ cần thời gian ủ ấp

cánh trà khô

thấm đẫm hương sen…

Phải chăng thời gian của ta

chỉ tiêu dùng vào một việc

ướp thật đẫm nỗi buồn khô?…

NGUYỄN THỊ MINH THÁI

Bình Luận (1)

Vui lòng nhập nội dung bình luận.

Gửi
Về đầu trang
Top