RSS

Trang thơ tháng bảy: ​Cha vẫn sống trong ánh sáng, bầu trời

24/07/2016 09:37 GMT+7

TT - Những bài thơ, có bài viết đã lâu, có bài vừa mới viết, đọc lại trong những ngày tháng bảy này cho mỗi chúng ta nhớ về những người đã khuất trong chiến tranh, và cả trong thời bình, để lại những đau thương, mất mát trong lòng người còn sống, hôm qua và hôm nay. 

Cựu chiến binh, nhạc sĩ Trương Quý Hải, chắp tay trước những bia mộ của các đồng đội tại nghĩa trang Quốc gia Vị Xuyên (Hà Giang), nghĩa trang Vị Xuyên là nơi an nghỉ của hàng nghìn liệt sĩ hy sinh tại trận chiến bảo vệ Biên giới phía Bắc (1979-1990) nhiều ngôi mộ hiện vẫn còn khuyết danh - Ảnh: Nguyễn Khánh
Cựu chiến binh, nhạc sĩ Trương Quý Hải, chắp tay trước những bia mộ của các đồng đội tại nghĩa trang Quốc gia Vị Xuyên (Hà Giang), nghĩa trang Vị Xuyên là nơi an nghỉ của hàng nghìn liệt sĩ hy sinh tại trận chiến bảo vệ Biên giới phía Bắc (1979-1990) nhiều ngôi mộ hiện vẫn còn khuyết danh - Ảnh: Nguyễn Khánh

 

Năm tháng cứ đi qua, những bài thơ vẫn là những nén hương lòng thắp lên cho những người đã nằm xuống, họ là vô hình nhưng không vắng mặt trong cuộc sống của chúng ta, nhắc ta xứng đáng với họ trong ánh sáng, giữa bầu trời thanh sạch. 

 TRẦN MẠNH HẢO

Làm dâu

Chị làm dâu cuộc chiến tranh

Hòa bình khóc kẻ chưa thành lứa đôi

Hứa hôn với lính lâu rồi

Nghĩa trang chị bạc tóc ngồi làm dâu

Giá ngày xưa kịp lấy nhau

Giờ này chắc đã con đầu bằng anh

Đất sâu đợi rỗng tiểu sành

Mộ chưa có cốt rừng xanh gửi hồn

Mỗi khi chim lợn kêu dồn

Khói hương khấn gió Trường Sơn tìm mồ

Đêm về đội lén khăn xô

Thương người nằm khoác balô mối đùn

Tay sờ ảnh mộ còn run

Xin thương rế rách chổi cùn chiến tranh

Gọi thầm nấm đất bằng anh

Chị xin nhận tấm cỏ xanh làm chồng

BẾ KIẾN QUỐC

Lời người liệt sĩ dặn con

Lớn lên nhé, con ơi,

Lớn như một cái cây tắm đầy ánh sáng

Khi ngã xuống, vẫn bàn tay dũng cảm

Cha đã đổi về ánh sáng ấy cho con

Lớn lên nhé, con ơi!

Lớn như một cánh chim giữa bầu trời trong sạch

Khi ngã xuống, cha nằm ngửa mặt

Và mỉm cười: Bầu trời dành cho con!

Lớn lên nhé, con ơi,

Và đừng hỏi: cha còn hay mất?

Cha vẫn sống trong lòng mọi người

Cha vẫn sống trong ánh sáng, bầu trời.

Hãy lớn lên, con ơi,

Làm cánh chim bay cao, làm thân cây mọc thẳng

Làm một người biết ước mơ và có lòng dũng cảm

Dưới ánh sáng, bầu trời

Mà cha đã đổi về. Hãy lớn lên, con ơi!

Hãy lớn lên, lớn lên.

Và đừng hỏi: cha còn hay mất?

Cha sống mãi trong lòng mọi người

Cha sống mãi trong ánh sáng, bầu trời.

Bầu trời và ánh sáng,

Con phải biết hưởng cho xứng đáng

Phải làm chim bay cao, phải làm cây mọc thẳng

Phải lo âu giữ gìn.

Hãy lớn lên, con ơi, lớn lên!

HOÀNG VIỆT HẰNG

Vợ lính và năm chiếc cúc áo

này cúc áo gần ngực nhất

ta vừa hỏi vợ viên trung úy

giống như hỏi con dâu của ta

trên thinh không vừa lặng gió 

mái nhà lác đác mưa

mỗi khi trở gió mùa 

sẽ xiết bao đau đớn

con sẽ thức nhớ chồng 

nước mắt khô hạn hán.

cúc áo thứ hai cãi lớn 

thời gian sẽ se dần vết thương

tuổi trẻ còn sẽ gặp yêu thương

đấy là trường hợp có thể.

cúc áo thứ ba lý lẽ

còn những người mẹ hai con thơ bé 

nhà đi thuê không biên chế việc làm

biển thì còn thăm thẳm

mây trên trời như chiếc khăn tang

một nách hai con đau ốm võ vàng.

chiếc cúc áo thứ tư mê sảng

như một buổi sáng chồng gọi điện về

hôm nay anh bay

vợ thiếu tá vừa mơ, giấc mơ anh về.

cúc áo thứ năm gừng cay anh nhé

em vẫn tin vào điều có thể

làm vợ lính hi sinh lặng lẽ

dù không phù hiệu huân chương

vợ lính vẫn phải sống bình thường

nuôi con và tự cài năm khuy áo ngực.

PHẠM XUÂN NGUYÊN

Bình Luận (1)

Vui lòng nhập nội dung bình luận.

Gửi
Về đầu trang
Top