RSS

Có hạnh phúc khi không tiền?

26/03/2017 11:28 GMT+7

TTO - Tiền chỉ để phục vụ cho con người, không phải lẽ sống. Nhưng cái tuyên bố “tiền chẳng có nghĩa lý gì” hẳn là của một người không có tiền?

Con tôi mười hai tuổi. Khi con hỏi, tại sao con phải học tiếng Anh cho thật giỏi, tại sao con phải tập bơi, chơi nhạc, học nhảy múa, tôi đã trả lời rằng để sau này con có thể dễ dàng tìm được công việc tốt. Thu nhập cao sẽ làm cho cuộc sống của con thoải mái dễ chịu, đỡ vất vả. Đừng như ba mẹ...

Chúng tôi không thuộc diện gia đình lao động tay chân, cũng chưa ở mức quá khó khăn, chật vật. Vậy mà muốn mua sắm gì cũng thấy đắn đo suy tính lung lắm. Tôi cũng chẳng phải mẫu đàn bà ham tiền, thích vật chất phù phiếm, mê nhà cao cửa rộng, xe xịn, trường quốc tế... này nọ.

Cuộc sống biết đủ là đủ, câu ấy tôi nằm lòng. Nhưng mình chẳng thể sống nay biết nay được, càng không bao giờ muốn phải lâm vào cảnh khó nhọc xoay xở khi đời lỡ xảy ra sự cố bất ngờ. Nên có chút tài sản dành dụm tích cóp vẫn hơn, đúng không nào?

Tiền không mang lại hạnh phúc, nhưng không có tiền, đừng mong hạnh phúc. Bằng lòng với cảnh đơn giản ư? Chúng ta sống chỉ một lần, có nhất thiết phải trải đời trong bình lặng, tẻ nhạt, loanh quanh, xa lạ với thế giới bên ngoài, chỉ vì thiếu tiền để trải nghiệm, dịch chuyển?

Ở đời muôn việc đều cần đến tiền. Muốn làm từ thiện hay giúp đỡ ai đó, khi bản thân ta còn không có xu dính túi, thì lực bất tòng tâm.

Nên tôi chủ đích dạy con các kỹ năng nhằm sau này chúng dễ thích nghi, tìm kiếm cơ hội làm giàu. Giàu không có tội. Muốn giàu sang cũng chẳng có gì là xấu xa tội lỗi cả. Qua lâu rồi cái thời than nghèo kể khổ để được ưu tiên, được tôn trọng.

Tại sao bạn giỏi mà vẫn nghèo? Phải coi lại bản thân, vậy đi. Bởi tôi không tin là ai đó siêng năng, chịu khó, nhanh nhẹn mà phải chịu cảnh túng quẫn cả.

Tôi nhớ đến một chị bạn thân, vợ chồng chị thường xuyên lục đục vì kinh tế khó khăn. Nặng gánh gia đình quá, mỏi mệt vô cùng. Nên người ta buông hết mọi ngọt ngào, lãng mạn, thậm chí là cả kiên nhẫn dành cho nhau. Tắt lịm cả ham muốn. Chị bạn nhiều lần than một câu rằng, cứ quẩn quanh cắn đắng nhau hoài như thế này, chắc đến ly hôn mất...

Rồi bất ngờ khi gặp lại, tôi thấy chị tươi tắn lạc quan hơn hẳn. Chưa kịp nói gì, đã nghe chị hồ hởi chia sẻ: thì đơn giản thôi, chồng gần đây đã làm ra tiền, cuộc sống đỡ ra, nhẹ nhõm. Vợ chồng lại vui vẻ, con cái cười đùa, bữa cơm ấm cúng. Thật ra thì trước giờ có mâu thuẫn gì to tát đâu, chỉ là do túng quẫn ấy mà...

Tôi không ủng hộ quan điểm coi đồng tiền là tất cả, dành mọi tâm trí, sức lực vào việc làm ra tiền. Tôi không cổ xúy cho việc làm giàu bằng mọi giá, bất chấp hết. Tôi cũng cực ghét cảnh cứ nhăm nhăm suốt ngày lao đầu vào đồng tiền, không màng mọi thứ xung quanh.

Nhưng tôi cho rằng, dạy con coi trọng đồng tiền là hợp lý. Con trẻ phải biết giá trị của đồng tiền, hiểu rằng kiếm tiền không hề đơn giản. Điều ấy chẳng có gì sai cả. Đừng để con muốn gì được nấy, dễ gây tâm lý “ba mẹ luôn có sẵn tiền đáp ứng các nhu cầu của mình”.

Như con trai nhỏ của tôi, có lần đã hồn nhiên bảo: Nếu mẹ hết tiền thì mình cứ ra cái máy ATM, đợi nó nhả tiền ra rồi “chụp”, có khó gì đâu nào!

Tiền chỉ để phục vụ cho con người, không phải lẽ sống. Nhưng cái tuyên bố “tiền chẳng có nghĩa lý gì” hẳn là của một người không có tiền!

HOÀNG MY

Bình Luận (32)

Vui lòng nhập nội dung bình luận.

Gửi
Về đầu trang
Top