Người đàn bà che mặt là tiếng thở dài nhè nhẹ, là những đau đáu và dự cảm rất thật về một hạnh phúc trong đời… Đọc thơ của Đông Hà, để cùng rung lên với mạch cảm xúc run rẩy nhưng chân thành của người đàn bà đang yêu…
ĐINH LÊ VŨ
Dã quỳ
Bàn tay một chút bàn tay
Trở qua trở lại mới hay rã rời
Ai đi đếm ngược tơ trời
Mình đi đổi vết thương người hôm qua
Hôm qua nhặt lá ba hoa
Đổi mua được chút như là tình yêu
Tình yêu mua buổi chợ chiều
Đêm về đã úa như liều tấm thân
Tấm thân thôi trót bụi trần
Mình về tắm gội qua tuần vu quy
Rồi đi góp lá dã quỳ
Về đem ủ nắng cho thì thầm xuân.
18-11-2008
Không còn bếp lửa nào tàn
Lửa đã tắt rồi
làm sao nhen lại
em xòe bàn tay giữ lửa làm gì
có người lạnh lùng cầm đóm đem đi
Đêm qua em ước điều chi
mà mắt môi bập bùng muốn cháy
mà vòng tay rơi ngoài im lặng
mà ngàn lời đứng gió im cây
Đêm qua em nói với anh
con phố kia không còn thật
con sông kia không còn chảy
sao lòng vòng chẳng lối ra
Đêm qua chẳng lá hoa
chẳng trăng sao mà nghe lòng tri kỷ
dù bên này bếp lửa
không ai nhen cho nguội hết tro tàn.
19-2-2010
Giờ thì đã muộn
Sẽ không khóc đâu
em hứa
đã trôi hết những con đường đầy nắng
những xanh vô cớ bỗng ngại ngần
bỗng tung bỗng hứng phần nghi ngại
bỗng rớt mơ hồ dưới mắt ai
sẽ không khóc đâu
em hứa
dẫu xám mù u tím mặt người
thì cứ mơ hồ cho dịu vợi
cho đẹp vô cùng một trò chơi
giờ thì đã muộn
đã xám đã nâu đã tím bầm
đã buồn một chuyến hơn sương khói
đã thả ra về một trái tim…
3-5-2008
Lụy tình
Bước đi thêm nữa là dừng
mà sao tấm vé nửa chừng muốn buông
biết rằng muôn thẳm dặm buồn
biết đi là đến một muôn trùng mình
thế rồi làm chuyến lặng thinh
thử xem một chuyện lụy tình ai mang...
13-1-2010
ĐÔNG HÀ
Mùa hè cũng đã về rồi. Nhân lúc đọc mục "Thơ và tuổi trẻ" tự nhiên tôi thấy nhớ trường, nhớ lớp quá. Nên viết mấy dòng để giải bày tâm sự đây.
Mùa về
Tiếng ve chưa bén nắng hè
Từng chùm phượng đã nở xòe sân không.
Mùa về giây phút chạnh lòng
Trường xưa một thuở mênh mông học trò.
Dòng sông xưa vẫn con đò,
Hàng cây thả chiếc lá khô xuôi dòng.
Tìm về chốn cũ hư không,
Một thời cánh phượng ép trong vở mình.
Những dòng chữ viết không tên,
Gởi kèm trong cuốn sách mình mượn em.
Giờ tan học đợi trước thềm,
Chờ em qua cổng theo em đi về.
Đường làng chân bước đê mê,
Trường xa nhà lắm sao về quá nhanh.
Tìm về một thuở trong tranh,
Ngây thơ một khoảng yên lành ngây thơ.
Một thời yêu với mộng mơ,
Một thời đẹp với dại khờ quanh sân.
Giờ đi xa biết mấy lần,
Tuổi ngày thơ sẽ không còn về thăm!
21-05-2011