Tết đầu tiên của tôi ở Hà Nội

14/02/2010 15:00 (GMT + 7)
TTXuân - Đó là vào giữa những năm 1990, khi đó tôi chỉ mới đến Việt Nam một vài tháng. Tôi ở Hà Nội để dạy tiếng Anh cho các viên chức chính phủ và họ đã mời tôi ở lại Việt Nam để đón tết.

Ảnh: Lê Bích

Graham Holliday là nhà báo tự do người Anh, đồng thời là một tên tuổi khá quen thuộc trong giới blogger người nước ngoài tại VN với trang blog ẩm thực www.noodlepie.com. Anh từng sống tại một số nước ở khu vực Đông Nam Á trong mười năm qua, trong đó một nửa thời gian tại VN. Hiện anh sống tại Rwanda.

Những ngày cuối cùng của năm cũ, đọng lại trong tâm trí tôi là hình ảnh những chiếc xe máy đèo theo những cây quất phía sau, là những cuộc bàn cãi ở chợ hoa nên chọn mua cây đào nào có thể nở hoa đúng vào ngày tết để mang lại may mắn và thịnh vượng cho cả năm.

Song những người bán hàng rong mới chính là điều hấp dẫn tôi nhất. Một điều mà tôi rất sành, ngay cả trong những ngày đầu ở Hà Nội, là thử các món ăn Việt. Vậy nên rốt cuộc tôi đã có bốn năm viết blog về ẩm thực tại TP.HCM trên trang blog noodlepie của tôi (noodlepia.com). Tôi ăn bất cứ món gì, những món tôi có thể chạm tới như bún mắm, cháo lòng, tiết canh, bún ốc. Những món bạn có thể kể tôi đều đã nếm qua. Và tôi đưa lên blog tất cả hoặc gần như tất cả, tôi cho là vậy.

Tôi mua đòn bánh chưng đầu tiên trong đời ở phố Tràng Tiền vào một buổi sáng lạnh cóng trước tết vài ngày. Đòn bánh rất nặng, được gói bằng lá chuối và buộc dây đỏ. Nó phải nặng đến 2 hoặc 3kg, như vậy là khá lớn cho một người ăn, nhưng tôi nghĩ mình đang ở Hà Nội vậy nên hãy làm những gì như người Hà Nội làm.

Tôi đón giao thừa cùng với gia đình một học viên tại Gia Lâm. Họ thết đãi tôi cơ man nào là thức ăn, những cuộc trò chuyện, một hai ly bia Hà Nội và tuyệt nhất là một chai Chivas Regal. Tôi được khuyên nên về nhà trước nửa đêm để tránh xui xẻo cho gia chủ trong năm mới, mặc dù gia chủ cũng đã tử tế khi nói rằng điều đó có thể không áp dụng cho người nước ngoài.

Ngày tết ở Hà Nội yên tĩnh một cách không ngờ. Thật ra đó là một trong số ít những lần tôi có thể nhớ trong bốn năm sống ở thủ đô khi đường phố không có tiếng xe gắn máy và tiếng còi xe ầm ĩ. Tôi mời vài người bạn đến để “tấn công” cái bánh chưng. Chúng tôi mở lớp gói lá chuối và nhìn thấy một tảng nếp với thịt heo, mỡ và đậu xanh. Chúng tôi cắt nó ra cắn thử một miếng. Tất cả đều nhăn mặt, đặt miếng bánh xuống và tự hỏi liệu có nhà hàng nào còn mở cửa hay không.

Chỉ đến sau tết tôi mới được mách rằng cách ngon nhất để ăn bánh là chiên lên và ăn với củ kiệu. Đó cũng là cách mà tôi đã ăn ngấu nghiến bánh chưng (và sau này là bánh tét) suốt từ đó, từ những cái bánh tét do bà chủ nhà của tôi ở TP.HCM tự gói đến những cái bánh tét trong ngày tết ở Pháp - nơi tôi đã chuyển đến khoảng mười năm sau.

Hiện nay tôi sống tại Kigali, thủ đô Rwanda. Ở Rwanda chưa có đại sứ quán của Việt Nam và không có quán ăn Việt Nam nào. Tôi không chắc có thể tìm thấy bánh chưng ở đây, nhưng tôi và gia đình chắc hẳn sẽ nâng cốc vào dịp năm mới và nhớ về mười  cái tết mà chúng tôi đã trải qua ở Việt Nam và Đông Nam Á.

Chúc mừng năm mới!

GRAHAM HOLLIDAY - TRẦN PHƯƠNG dịch

0
Ý kiến bạn đọc (0) Gửi ý kiến của bạn
TTO - Sáng 10-4, Sở Văn hóa - thể thao và du lịch Khánh Hòa đã làm lễ đón nhận bằng di sản văn hóa phi vật thể quốc gia “Lễ hội cầu ngư ở Khánh Hòa”.
Báo Tuổi Trẻ giữ bản quyền nội dung trên website này; chỉ được phát hành lại nội dung thông tin này khi có sự đồng ý bằng văn bản của báo Tuổi Trẻ