Hãy làm lớp trưởng đi em!

04/12/2013 11:05 (GMT + 7)
TT - Ngày trước, về thăm quê gặp Phương - đứa cháu gái cũng vừa từ trường về nghỉ cuối tuần. Trông cháu không còn ít nói, rụt rè và nhút nhát như ngày nào nữa mà trước mặt tôi là một cô bé nhanh nhẹn và hoạt bát.
Minh họa: Nguyễn Ngọc Thuần

>> 40 tuổi háo hức học toán lớp 1
>> Nhân cách của thầy

Tôi tò mò về sự tiến bộ vượt bậc của cháu thì được cả nhà kể lại hành trình trưởng thành của cháu mà nhân vật được nhắc đến nhiều nhất lại là cô Hoa - giáo viên chủ nhiệm lớp năm học vừa rồi của cháu. Cô giáo chủ nhiệm hiện lên trong lời kể của gia đình chị tôi là một phụ nữ nhỏ nhắn nhưng cương nghị và hết lòng chăm lo cho học sinh. Ngày đầu tiếp quản lớp, cô gây ấn tượng trước học trò bởi một sớ thông tin về học lực hạnh kiểm, số buổi nghỉ học khi học lớp 9. Cô đọc tên một số bạn với những thành tích đáng nể mà không quên dặn cần phải khiêm tốn và cố gắng hơn nữa. Cả lớp tròn xoe mắt nể cô vì cả lớp mới thò đầu vào cấp III mà sao cô có thể biết tuốt nhanh vậy. Rồi đến chuyện bầu ban cán sự, cô hỏi cả lớp nhao nhao:

- Thưa cô, bạn Tuấn Anh làm lớp trưởng đi ạ, năm ngoái bạn làm rồi.

- Bạn Lan sẽ làm lớp phó ạ.

- Thế còn thư ký?

- Quỳnh Hương ạ! Bạn ấy viết chữ đẹp lắm cô ơi.

- Được rồi, cô đồng ý với tất cả, trừ vị trí lớp trưởng. Tuấn Anh sẽ chuyển sang làm bí thư lớp vì lớp mình cũng đã có đến bảy đoàn viên. Còn lớp trưởng sẽ do Phương làm.

Cả lớp tròn xoe mắt, hướng về phía cô bé có dáng người mảnh khảnh, vẻ hạt tiêu nhất lớp. Dường như cũng không tin vào tai mình, trong giây lát Phương mới kịp định thần lại, đứng lên lí nhí xin thôi. Nhìn cô bạn nhỏ bé, mà lại vừa biết bạn ở một xã vùng sâu ra đây học, chẳng có ai phục. Có em nói đổi lại đi vì bạn nhỏ thế làm sao nói cho cả lớp nghe được. Thấy cô kiên quyết, Phương như sắp khóc, cả lớp nhao nhao nhìn cô bạn mới với chức vụ mới. Cô ra hiệu cả lớp im lặng và tiếp lời:

- Hôm nay chúng ta tạm bầu ban cán sự lâm thời, sau này khi ổn định nề nếp chúng ta sẽ bầu lại đàng hoàng. Căn cứ vào kết quả học tập năm ngoái, trung bình môn cả năm của Phương là 8,9, giải nhì văn cấp tỉnh, cả năm không vắng buổi học nào. Nếu còn ai vượt qua được kết quả đó, cô cho làm lớp trưởng. Nếu bạn nào không phục thì lấy kết quả học tập năm học này để chứng minh. Còn Phương phải làm lớp trưởng, đây là lệnh. Nếu em không nghe, cứ lên gặp ban giám hiệu xin thôi.

Phương về nhà mắt đỏ hoe, chị tôi đành bỏ dở việc đồng áng ra thị trấn xin cô chủ nhiệm cho con thôi làm lớp trưởng vì Phương không biết làm, không thể làm, không dám làm. Nhìn vẻ lam lũ và khắc khổ cộng với sự rụt rè trong cách ăn nói của chị tôi, cô hiểu người phụ nữ ngồi trước mặt suốt ngày chỉ biết mỗi ruộng nương, mấy khi được rời buôn làng hẻo lánh để ra thị trấn đang nghĩ cô giáo quàng lên vai con gái yêu của bà một việc ngoài sức tưởng tượng. Cô hướng về phía Phương nói với hi vọng Phương sẽ hiểu ý cô hơn mẹ:

- Năm ngoái, mọi thứ em đều tốt, đều giỏi, duy chỉ một điều, trong học bạ giáo viên nhận xét em quá rụt rè và nhút nhát. Nên giờ cô cho em làm lớp trưởng để rèn tính chủ động, hoạt bát và cả tác phong làm việc theo nhóm, làm lãnh đạo nữa. Những điều đó rất cần cho em sau này. Cái gì cũng có sự bắt đầu. Em không làm thì sao biết có làm được hay không. Cứ làm cho cô hai tháng, nếu các bạn không nghe, không làm được, bầu lại, không được tín nhiệm nữa, cô sẽ đổi. Cô làm vậy cũng chỉ vì muốn tốt cho em thôi. Hãy làm những gì mà cô dặn, các bạn sẽ giúp em.

Nghe nói vì muốn tốt cho con mình, chị tôi mới yên tâm, cô bé cũng chẳng còn ý kiến gì nữa. Hết năm học, bao nhiêu lớp trong trường đã phải đổi lớp trưởng nhưng riêng lớp cô Hoa chủ nhiệm, Phương vẫn là một lớp trưởng gương mẫu, được cả tập thể lớp rất đoàn kết ấy tin yêu. Phương không còn rụt rè, nhút nhát như những ngày đầu mới vào lớp nữa mà luôn năng nổ trong mọi việc cô và trường giao. Thi đua, lớp luôn dẫn đầu khối...

Nhìn cháu trưởng thành như vậy mà tôi thầm cảm phục cô giáo Hoa, thế mới biết nghề giáo không hề đơn giản mà vô cùng khó khăn, đòi hỏi cái tâm và có tầm nhìn để truyền đạt tri thức, để kịp thời giáo dục, uốn nắn các em nên người.

LÝ THỊ THỦY
(Trường THCS và THPT Sơn Giang, Sông Hinh, Phú Yên)

Từ ngày 27-11 đến 2-12 mục “Giáo dục dưới mắt mọi người” đã nhận bài của các tác giả: Trọng Thức, Đỗ Thị Quyên, Nguyễn Phương Hà (Hà Nội), Nguyễn Thị Kim Thoa (Nghệ An), Phạm Thị Trang (Bình Định), Hoàng Ninh (Đắk Nông), Trần Văn Sinh, Trương Duy Khánh, Nguyễn Văn Công (Đồng Nai), Nguyễn Thị Thúy Nga (Vũng Tàu), Hoàng Vũ Lam (Tây Ninh), Lê Thị Nhung, Nguyễn Văn Phước, Trần Văn Tám, Hà Hương Điệp, Minh Tuấn, Nguyễn Đức Toàn, Hoàng Thái Hùng, Hữu Chơn, Lê Phương Trí (TP.HCM), Lê Tấn Thời, Nhật Duy (An Giang), Thanh Vân, Sĩ Lê (Trà Vinh), Nguyễn Thành Nam (Cần Thơ), Ngọc An (Kiên Giang) và những bạn đọc Hương Huyền, Đoàn Thị Thu Phương...

Những bài viết hay, được nhiều bạn đọc quan tâm chia sẻ trong tháng sẽ được ban biên tập báo Tuổi Trẻ trao quà lưu niệm là phần thưởng trị giá 1 triệu đồng. Cuối mỗi quý, những bài viết hay nhất sẽ được ban biên tập báo Tuổi Trẻ trao giấy chứng nhận bài viết hay nhất và phần thưởng trị giá 3 triệu đồng. Thư và bài xin vui lòng gửi về địa chỉ báo Tuổi Trẻ, 60A Hoàng Văn Thụ, P.9, Q.Phú Nhuận, TP.HCM, email giaoduc@tuoitre.com.vn. Xin vui lòng ghi rõ địa chỉ và số tài khoản ngân hàng.

Rất mong sự cộng tác của bạn đọc.

TUỔI TRẺ

 

0
Ý kiến bạn đọc (2) Gửi ý kiến của bạn
  • 12/11/2013 9:21:26 PM
    Đọc bài báo xong mình cảm thấy xúc động và cảm phục cô lắm, cô thật có tâm với nghề, cô quan tâm từng em một trong lớp, không chỉ dạy cho các em kiến thức mà còn dạy về kỹ năng sống!
    Phước Tuấn
  • 12/6/2013 10:15:58 AM

    Đọc bài viết về cô giáo Hoa - một người tâm huyết với nghề, hết lòng với học sinh. Tôi thấy rất vui và cảm động. Bởi ở đâu đó vẫn có những thầy cô giáo bằng những việc làm, những phương pháp giáo dục học sinh rất thực tế, giúp các em trưởng thành. Giáo dục các em - ở lứa tuổi nào cũng vậy không chỉ bằng kiến thức mà bằng tấm lòng, bằng kỹ năng sống. Tôi có con trai năm nay 5 tuổi, đang học mầm non. Hôm vừa rồi đi học về cháu kể: hôm nay cô dạy cả lớp là không được đi theo người lạ, nếu có người lạ bắt đi thì phải kêu lên thật to để người khác nghe thấy giúp đỡ. Cô dặn các cháu ghi nhớ số điện thoại của cha mẹ.

    Cuộc sống hiện nay có rất nhiều tình huống có thể xảy ra, việc trang bị cho các cháu những kỹ năng này sẽ giúp các cháu biết xử lý khi có tình huống xảy ra.

    trang
TTO - Cùng với những ý kiến ủng hộ lẫn phản đối việc nên xem ngoại ngữ là môn thi bắt buộc hay không là một dòng quan điểm đáng suy ngẫm: nếu dạy ngoại ngữ tốt, ắt không dẫn đến tranh luận này.
Báo Tuổi Trẻ giữ bản quyền nội dung trên website này; chỉ được phát hành lại nội dung thông tin này khi có sự đồng ý bằng văn bản của báo Tuổi Trẻ